Những năm 30 tuổi (P5)

Một trong những điều khác biệt ở tuổi 30 của tôi so với trước đây là tôi không còn nhu cầu nghe nhạc nhiều như xưa nữa. Tôi có thể có vài tháng liền không nghe một chút nhạc nào cũng không cảm thấy làm sao. Những lúc muốn nghe, thường tôi cũng chỉ nghe Jason Mraz, mấy bản dạ khúc của Chopin, hoặc một playlist nhạc cổ điển. Bởi thế mà, khi em tôi bảo sắp có mấy boyband ngày xưa tới Hà Nội, tôi cũng khá thờ ơ. Nhạc của họ tôi nghe cũng chỉ vài ba năm, rồi bắt đầu tìm nghe sang nhiều thể loại khác như rock, jazz, R&B.

Thế rồi ngày thứ 7 khi Hay Fest diễn ra, chúng tôi ở nhà cũng chẳng có việc gì đặc biệt nên vẫn mở FPT Play lên xem. Tôi không trông đợi gì nhiều bởi “các anh ấy giờ chắc già xấu rồi, hát cũng không được như ngày xưa đâu.” Ấy thế mà khi âm nhạc của họ vang lên, bao nhiêu thanh xuân lại ùa về. Hai mươi năm có lẻ nhưng có những bài hát chúng tôi vẫn hát theo được như thể vẫn đã nghe chúng trong suốt ngần ấy năm. Cái thứ âm nhạc xập xình, ca từ sến súa ấy chính là tuổi trẻ của chúng tôi.

Ngày ấy, tôi xếp mình vào hàng ngũ fan của 911. Tôi không biết chính xác điều gì đã khiến tôi chọn họ giữa một rừng boyband thời bấy giờ, nhưng chắc chắn một điều là tôi đã chủ động tìm kiếm một boyband nào đó không phải là BSB để thích, bởi quanh tôi toàn là những người mê mẩn BSB. Rất có thể đơn giản vì ngày ấy ra cửa hàng, tôi thế nào đó đã chọn mua trúng album “The Journey” của 911 và nghe xong thì cảm thấy thích. Vậy là đủ.

Tôi đã nghe cái album đó không biết bao nhiêu lần và giờ vẫn có thể hát được hầu hết các bài hát trong đó chứ không chỉ một vài bài hit của họ. Với các boyband khác tôi chỉ biết một số bài hit, một số bài cũng chỉ biết giai điệu chứ không biết tên bài hát, cũng chẳng thuộc lời. (Trừ MLTR. MLTR thực ra mới là boyband tôi nghe nhiều nhất, kể cả về sau này.)

Chừng đó cũng là đủ để tôi thấy xúc động khi đột nhiên lại được nghe và xem 911 biểu diễn khi cả tôi và họ đều đã không còn trẻ. Trong số 4 ban nhạc vừa tới Hay Fest, 911 là band chăm post bài về chuyến lưu diễn này lên Instagram nhất. Họ có lẽ cũng là band chăm quay video fan nhất, từ lúc đặt chân tới sân bay cho tới lúc đứng trên sàn diễn, vừa hát vừa quay. Họ cũng là band duy nhất biểu diễn ở TP HCM buổi tối hôm sau. (Trong khi 3 bạn Moffatt cáo ốm còn a1 bỏ show không rõ lý do, nhưng nghe đồn là vì quá ít khán giả và có thể khâu tổ chức không được như họ yêu cầu).

911 của tôi thì không có yêu cầu cao như thế. Họ vẫn là một boyband đình đám thời bấy giờ, bán được khoảng 10 triệu single và 6 triệu album trên toàn thế giới, dĩ nhiên không tính những sản phẩm sao chép như cuốn băng cassette của tôi ngày xưa. Nhưng 911 thời đỉnh cao cũng không được như a1 hay Blue. Instagram của họ hiện nay cũng chỉ ở mức gần 9,000 người theo dõi, chưa được một nửa của a1, và kém xa con số cả trăm ngàn của boyband thành công nhất châu Âu thời bấy giờ là Boyzone, và chỉ là con số lẻ của một band tầm cỡ như Coldplay. (Chưa tính các nền tảng khác.) Ở tầm cỡ như 911 họ cũng chỉ chịu được áp lực đỉnh cao tầm 3 năm, từ 1997 tới 1999, rồi phải tuyên bố tan rã để rồi rút về làm những công việc ít áp lực hơn.

Trong một bài phỏng vấn, Jimmy Constable – người sắp tròn 51 tuổi, có lẽ là người già nhất trong cả 4 boyband vừa sang Việt Nam – cũng nói rằng họ cảm thấy may mắn khi giờ đây vẫn được đứng hát trước khán giả, vẫn được kết nối với các fan bằng những ngày xưa cũ. Họ biết rằng nhiều band đã không bao giờ đạt được thành công như họ đã từng có, đồng thời cũng có nhiều band không có cơ hội quay lại với sân khấu. Bản thân Jimmy cũng từng có một thời gian hậu 911 dính vào nghiện ngập và trầm cảm. Lee trải qua đổ vỡ hôn nhân, nếu không tính đến việc đã phải hoá trị từ nhỏ vì ung thư (Hodgkin’s lymphoma) dẫn tới vô sinh. Cả Jimmy và Spike đều đã từng thử quay lại sân khấu hậu 911 nhưng đều không thành công.

Những câu chuyện kiểu như vậy, giờ đây tôi mới được biết. Ngày ấy ngoài cái tên Lee Anthony Brennan ra, tôi còn chẳng phân biệt được ai là Jimmy, ai là Spike. Các bài hát của họ cứ nghe và hát theo vậy thôi, chứ lời tôi cũng chẳng hiểu mấy. Nhưng thanh xuân thì giản dị vậy thôi. Kể cả những band khác tôi ít quan tâm như a1 thì giờ nghe lại các bài hit của họ tôi vẫn thấy xúc động.

Gần 40 tuổi nhiều khi cứ nghĩ mình đã già, nhưng hoá ra tuổi mười tám đôi mươi cũng vừa mới hôm qua thôi.

Những năm 30 tuổi (P4)

Những năm 20 tuổi, thời gian là vô tận. Bạn chẳng bao giờ lo hết giờ, trừ lúc thi cử. 30 tuổi tính ra bét cũng mới sống được một nửa cuộc đời bình thường. Nếu sống được tới ngoài 90 tuổi như hai bà của tôi hiện nay, thì 30 mới được phần ba chặng đường. Ấy vậy mà, giữa những năm 30 tuổi, tôi đã thấy mình đếm ngược tới ngày chết. Không phải là tôi sắp chết, mà chỉ là cảm giác “giờ sống chỉ chờ chết nữa thôi, chả có việc gì nữa cả”, như tôi đôi lần tâm sự với bạn bè. Một bạn bảo, nghe như tâm sự của tuổi trung niên của tầng lớp trung lưu.

Những năm 20 tuổi, khao khát lớn nhất của tôi là được khám phá thế giới bên ngoài. Tôi đã đi nhiều, học nhiều, đọc nhiều, trải nghiệm vài thứ. Những năm 30 tuổi, tôi ngại đi, học và đọc có lẽ cũng ít hơn, dành nhiều thời gian trải nghiệm một cuộc sống “quẩn quanh xó bếp”.

4 năm trước, tôi đã nghỉ làm trong một năm để chăm một đứa cháu , từ khi nó 6 tháng tới khi nó một tuổi rưỡi. Đợt dịch lần này lại nghỉ làm chăm cháu, cũng đã gần một năm, giờ nó đã 4 tuổi. Tuy hoàn toàn tự nguyện và vui vẻ ở nhà chăm trẻ con, tôi vẫn cố gắng có một cuộc sống riêng để giảm đi cái cảm giác “không được cái việc gì” mà tôi nghĩ các bà nội trợ khác chắc cũng vướng phải, bên cạnh một chút lo âu không thể tránh khỏi cho công việc và tài chính trong tương lai.

May mắn là, việc “cố gắng có một cuộc sống riêng” của tôi tương đối đơn giản. Những khi mẹ tôi cũng ở cùng, không quá bận và quá mệt với thằng cháu thì tôi học tiếng Anh hàng ngày, rồi đọc sách. Những cuối tuần rảnh rang thì xem phim, rồi xem đá bóng, hoặc chỉ đơn giản là thảnh thơi nhâm nhi một cốc trà nóng, nhìn ra ngoài trời mà không bị một thằng nhóc trèo vào lòng bắt chơi với nó.

Ở nhà chăm trẻ con cũng giúp tôi nhận ra rằng, mình khó mà nuôi dạy một đứa trẻ tốt nếu như mình đánh mất cuộc sống riêng của chính mình. Vì đứa trẻ rồi sẽ lớn lên. Khi có đứa cháu này, tôi đã 34 tuổi, tức là đã có tương đối trải nghiệm và kinh nghiệm sống, có một nền tảng tốt để học cách chăm nom một đứa trẻ. Nhưng việc không đi làm, giảm giao lưu xã hội, giảm trải nghiệm bên ngoài cũng có thể khiến người ta lạc hậu đi rất nhanh. Đây cũng là một nỗi lo của tôi, dù không phải quá lớn, vì tôi không xác định (và cũng không thể) ở nhà nội trợ lâu dài. Chắc cũng chỉ đôi ba tháng nữa là bọn trẻ mầm non lại được đến trường.

Cuối tuần này tôi lại có chút rảnh rang vì thằng cháu đã được bố mẹ nó đón về. Sáng nay tôi đã chiêu đãi mình một ít nhạc từ thập niên ’90 trên Spotify. Tuy có những bài chưa nghe, nhưng âm hưởng chung thì rất quen thuộc. Nhớ một lần tôi nghe một list nhạc của những năm ’00, cảm thấy “đây đúng là âm nhạc của mình,” chứ không phải xa lạ như nhạc đương đại. Nhìn lại đã thấy 20 năm trôi qua. Lúc ấy mới hiểu vì sao người già hay nghe nhạc cũ. Tôi nhắn cho mấy đứa bạn bảo, hóa ra cuộc đời luôn dừng lại ở tuổi 20 các bạn ạ.

Những năm 20 tuổi, nhắc tới mùa xuân Hà Nội tôi chỉ nhớ đến mưa phùn ẩm ướt khó chịu. Ngoài 30 tuổi, tôi mới để ý thấy mùa xuân Hà Nội còn có những ngày không mưa, nắng đẹp, khô ráo. Những năm 20 tuổi, tôi luôn thèm khát cảm giác hạnh phúc, luôn cảm thấy hạnh phúc thật ngắn ngủi, luôn muốn có hơn, luôn mơ đến “happily ever after”. (Chắc đó là lý do vì sao Nelly Furtado đã hát “Why do all good things come to an end… come to an end… come to an end…”) Ngoài 30 tuổi, tôi đã ngừng tìm kiếm hạnh phúc, chỉ tận hưởng những niềm vui nho nhỏ ngày nào cũng có, giống như những ngày mùa xuân nắng đẹp, không mưa luôn ở đó xen giữa những ngày xuân mưa phùn ẩm ướt khó chịu, chỉ chờ đến ngày tôi đủ bình an để nhận ra chúng.

Sinh tồn

Cuối cùng thì không phải một chương trình nâng cao nhận thức quy mô lớn nào mà lại là một con virus tàn nhẫn đã dạy cho loài người thế nào là thiết yếu, thế nào là tối giản, thế nào là lãng phí, thế nào là phù phiếm.

Trước khi có dịch, cuộc sống của tôi đã được đơn giản hóa dần dần. Trong đợt dịch, dành nhiều thời gian, và quan trọng hơn là dành nhiều tâm trí, cho những việc nhỏ mọn trong nhà, tôi lại tiếp tục chỉnh sửa căn nhà và cuộc sống của mình cho đơn giản hơn nữa. Trừ việc ăn uống được đầu tư hơn, chỉn chu hơn, tất cả những thứ khác trong cuộc sống của tôi đều đã được giản tiện đi đáng kể. Nhìn những người khác quay cuồng trong nhiều thứ, tôi lại thấy cuộc sống độc thân không con cái của mình thật dễ thở vô cùng.

Sáng nào tôi cũng phải uống một cốc cà phê, kể cả những ngày rảnh rang nhất. Nếu không uống, tôi chắc phải ngủ 9-10 tiếng một ngày mới cảm thấy đủ. Một cậu em tôi thì có biệt tài giống Nobita, lúc nào và ở đâu, trong tư thế nào cũng có thể ngủ. Một lần ăn cơm đại gia đình, tôi biết được một cậu em khác cũng y chang như thế. Lúc đầu, tôi cũng chỉ nghĩ đơn giản, thì có những người có nhu cầu ngủ nhiều hơn những người khác.

Gần đây, tôi lại cảm thấy rằng, cái sự cần ngủ (thiếu ngủ) ấy phải chăng là một chỉ dấu cho thấy một người đã làm việc quá sức chịu đựng của cơ thể?

Chúng ta sinh ra và lớn lên trong một xã hội đã có những nếp sống (norms) nhất định mà chúng ta thường mặc nhiên coi đó là hiển nhiên, là bình thường. Chúng ta (khi là người lớn) sẽ thường cố gắng làm theo những cái bình thường ấy, như thể chúng là những yêu cầu tối thiểu của việc làm người vậy. Ngày làm 8 giờ, sau giờ làm thì chăm nom gia đình, con cái. Rồi hàng ngàn thứ khác.

Hàng ngày chúng ta lao vào làm việc, cố gắng có một cuộc sống đầy đủ, sung túc. Chưa kể đến những giấc mơ lớn nhỏ còn dang dở vẫn chập chờn trước mắt. Mệt mỏi thì giải trí. Buồn ngủ thì uống cà phê. Cuộc sống của chúng ta có đang quá sức chịu đựng của cơ thể tự nhiên của chúng ta hay không, thường ta ít có thời gian nghĩ đến, cho tới khi bệnh tật ập đến.

Nhiều năm nay tôi sống hơi “lệch chuẩn”, tức là ra khỏi cái vòng xoáy “bình thường” như kể trên. Cũng chỉ là dòng đời xô đẩy thôi, không phải do cố ý. Thời gian đầu, tôi cũng rất căng thẳng, thường xuyên tìm cách quay trở về nếp sống “bình thường”. Nhưng rồi tôi vẫn đưa chân phiêu lưu theo những cảm giác tại mỗi thời điểm. Dần dà, tôi thấy dù “lệch chuẩn” thì vẫn sống được. Nếu không mơ gì cao xa, chỉ cần đủ sống một cách đơn giản thì có rất nhiều không gian để thở.

Trước đây, tôi có nuôi một con mèo. Một lần, một người bạn tôi bảo, bọn mèo này cả ngày chỉ có ăn với nằm ườn, chả được cái việc gì. Tôi cười bảo, chỉ cần đáng yêu thế là được rồi. Quả thực, tôi sẵn lòng làm mọi thứ để cho con mèo của tôi có một cuộc sống chỉ có ăn với nằm lim dim mắt. Ai nuôi pet cũng thế cả, vì đó là chăm nom, nuôi dưỡng một niềm hạnh phúc. Sau này chăm trẻ con tôi thấy về cơ bản cũng như chăm mèo. Mèo thì còn sướng hơn trẻ con vì nó không phải lớn lên với những kỳ vọng phải học được cái này cái nọ, trở thành ông nọ bà kia. Nó cứ sống tự nhiên cho tới chết thôi.

Như mọi người, tôi cũng đã mất đi người thân. Nhưng tôi không tận mắt chứng kiến ai ra đi cả. Con mèo là sinh vật duy nhất đã trút hơi thở cuối cùng trong tay tôi (trừ bọn kiến muỗi gián bọ không tính). Từ ngày ấy, tôi như đã được xem trước cái chết của chính mình. Nếu không phải tai nạn thì một ngày nào đó mình chắc cũng chết như thế thôi.

Từ rất lâu rồi, tôi đã thoát khỏi cái tư tưởng ngớ ngẩn của loài người tự coi mình là sinh vật cao cấp và đẳng cấp nhất cái trái đất này. Thật ra, kiếp sống của chúng ta thì cũng chỉ ngang với một con mèo, một con sâu cái kiến, một cái cây ngọn cỏ mà thôi. Tất cả các loài khác đều sống tương đối đơn giản, chỉ cần thở, ăn, ngủ, yêu, chấm hết. Chiếu theo đó, con người quả thực ham muốn quá nhiều.

Những năm 30 tuổi (P3)

Tôi đột ngột nhận ra mình đang bằng tuổi với Toru Watanabe đang chuẩn bị hạ cánh xuống sân bay Hamburg ở phần mở đầu của Rừng Na-Uy, cuốn sách gối đầu giường của tôi những năm 20 tuổi. Tôi đã đọc cuốn truyện ấy đúng vào những ngày Tết như những ngày này, vào năm 2007, tức là 14 năm về trước. Chính xác là ngày 23/02/2007, mùng 5 Tết, bởi tôi có viết blog vào ngày hôm đó.

Tôi 37 tuổi. Toru Watanabe 37 tuổi lúc hồi tưởng về quá khứ. Murakami, người sinh năm 1949, cũng khoảng tầm 37 tuổi khi viết ra Rừng Na-Uy, bởi cuốn truyện được xuất bản năm 1987. Và còn một nhân vật nữa cũng ở độ tuổi ấy – đó là Reiko Ishida, một người bạn đặc biệt và cũng là người đàn chị của cả Toru và Naoko những năm 20 tuổi.

Giờ nhìn lại, có thể thấy rõ Reiko chính là một nhân vật được chủ ý tạo nên để làm cầu nối cho Toru Watanabe 37 tuổi và Toru Watanabe 20 tuổi, để làm lành những vết thương lòng cho Toru 37 tuổi bằng cách bầu bạn với một Naoko 20 tuổi và an ủi một Toru 20 tuổi đã tan vỡ tâm hồn theo những cách khác nhau. Nói cách khác, Reiko ở một khía cạnh nào đó chính là Toru 37 tuổi trở về quá khứ để xoa dịu những vết thương lòng của chính mình khi mà con người ta không bao giờ có thể thay đổi được quá khứ.

Trên thực tế thì, khi 20 tuổi có thể ta sẽ không có một người bạn như là Reiko 37 tuổi để giúp chúng ta đối diện với những vấn đề của tuổi 20 một cách dễ dàng hơn. (Những ai có được thì thật là may mắn.) Có lẽ hầu hết trong chúng ta sẽ phải tự học cách trưởng thành qua những biến cố hay những sự kiện ở thời trẻ. Đôi khi là cùng học với những người trẻ khác trên chặng đường ấy. Nếu bạn sống sót, xin chào mừng đến với tuổi ba mươi!

Tôi vẫn nhớ Murakami đã viết về tuổi trẻ như thế này:

Không thể nói rằng khi đó tôi hạnh phúc. Thế nhưng, ký ức về thời ấy lại làm tôi thấy ngập tràn tiếc nuối. Tôi trẻ hơn, đói khát hơn, cô độc hơn hiện nay. Nhưng tôi thật sự là mình. Thời đó tận sâu trong tim tôi cảm nhận được từng nốt nhạc mà tôi nghe, từng dòng chữ trong sách mà tôi đọc, như thể chúng đi vào thật sâu trong tôi. Những sợi dây thần kinh của tôi chĩa lên tua tủa như những đầu đinh, mắt tôi tràn ngập một thứ ánh sáng xuyên suốt qua những người trò chuyện với tôi.

Phía Nam biên giới, phía Tây mặt trời

Tôi đọc những dòng ấy vào những năm hai mươi tuổi, và tôi đã yêu văn chương của Murakami những ngày ấy bởi ông ấy đã viết ra chính xác những cảm nhận của tôi về cuộc sống.

Đâu đó giữa những năm 30 tuổi tôi đã bắt đầu cảm thấy mình già đi. Cảm xúc với mọi thứ trong cuộc sống không còn được mãnh liệt như trước. Đôi mắt đã biết nhìn cuộc đời với nhiều dò xét và cẩn trọng hơn. Đổi lại thì cũng bớt đau tim hơn, bởi bớt mơ mộng hơn thì cũng bớt vỡ mộng hơn.

Ngày trước phổ biến một câu nói đại để là, người hạnh phúc là người có một việc gì đó để làm, có một ai đó để yêu, và có một cái gì đó để hy vọng. Nghe cũng rất là thơ mộng và có lý. Tôi cũng từng có thời gian suy nghĩ rất nhiều về thế nào là hạnh phúc, hay chính xác hơn với mình thế nào là hạnh phúc. Thật ra thì hạnh phúc không cần, và cũng không nên, đóng khung trong một định nghĩa nào cả. Nếu tôi nhớ không nhầm, thì có một tác giả self-help đã viết, bạn sẽ hạnh phúc khi bạn ngừng nghĩ về việc làm thế nào để hạnh phúc.

Tuổi 30, tôi quả thực đã ngừng băn khoăn về việc làm thế nào để hạnh phúc, làm thế nào để tìm ra passion, làm thế nào để tìm thấy một giấc mơ để theo đuổi. Nghe thì sáo rỗng, nhưng sự thực là tôi đã thấy cuộc sống dễ chịu hơn nhiều khi tôi tập trung sống cho những gì mình có ở hiện tại.

Mười bốn năm lẻ một ngày sau khi vùi đầu vào Rừng Na-Uy của Murakami, tôi nằm dài ở ban công ngập nắng để đọc nốt cuốn sách về Alex Ferguson và hai mùa giải sóng gió của Man United cũng đúng 14-15 năm về trước. Hà Nội đang ở trong mùa tuyệt nhất trong năm – đó là mùa xuân không mưa.

Nhiều năm qua tôi chưa bao giờ ngừng ca thán rằng điều tôi ghét nhất khi sống ở Hà Nội chính là thời tiết. Mùa đông quá lạnh, mùa xuân quá ẩm ướt, còn mùa thu thì tôi hay bị dị ứng. Mùa hè khá khẩm nhất trong năm, nhưng cũng không có gì đặc biệt. Sáng nay tôi đã chợt nhận ra những ngày này đang chính là những ngày thời tiết với tôi là hoàn hảo. Nắng đẹp vừa phải, không quá nóng không quá lạnh, không quá khô không quá ẩm. Và không mưa. Quan trọng hơn, tôi vẫn có chút thảnh thơi của một ngày chưa bị công việc đè chết khi công việc của tôi vẫn có chút đình trệ do dịch, ít nhất là tới hết tuần này.

Thiệt tình, người ta có cần mất tới từng ấy thời gian trong cuộc đời để nhận ra Hà Nội cũng có những ngày đẹp trời hay không?

“When I was seventeen it was a very good year
It was a very good year for small town girls and soft summer nights
We’d hide from the lights on the village green
When I was seventeen

When I was twenty-one it was a very good year
It was a very good year for city girls who lived up the stair
With all that perfumed hair and it came undone
When I was twenty-one

Then I was thirty-five it was a very good year
It was a very good year for blue-blooded girls
Of independent means, we’d ride in limousines their chauffeurs would drive
When I was thirty-five

But now the days are short, I’m in the autumn of the year
And now I think of my life as vintage wine from fine old kegs
From the brim to the dregs, and it poured sweet and clear
It was a very good year

It was a mess of good years”

It was a very good year – Writer: Ervin Drake

Những năm 30 tuổi (P2)

Tối Chủ Nhật, mùng 3 Tết, ngày Valentine. Thật ra tôi cũng chẳng rảnh rang mà nhớ ra hôm đó là Valentine – nhất là khi cái ngày này chả liên quan gì tới tôi – bởi hôm đó tôi bận cắm cúi vào một quyển sách về Mờ U mà tôi rốt cục đã cắm mặt vào từ ngày mùng 2 Tết. 9h tối mở TV ra coi đá bóng, bạn BLV mở màn buổi tường thuật bằng câu đại để là, nếu quý vị và các bạn đang theo dõi trận bóng này, chắc hẳn quý vị và các bạn có một tình yêu to lớn cho bóng đá nói chung và cho CLB Manchester United nói riêng. Thật đúng là một bạn trẻ vẫn còn đang trong giai đoạn “mải mê chinh chiến và yêu đương” nên dù có phải trực Tết bình luận bóng đá một mình (thay vì hai mình như ngày thường) thì vẫn canh cánh trong lòng rằng hôm nay là ngày Valentine đó. Sự thật là với nhiều người độc thân lâu năm (dĩ nhiên không phải tất cả) thì cô đơn không còn là một vấn đề lớn như những ngày còn trẻ và thậm chí ý niệm về tình yêu nhiều khi chỉ còn như một khái niệm hoang đường trong thần thoại :)).

11h đêm, sau khi kết thúc trận bóng chán đời, tôi gọi video call cho cô bạn cũ cách nửa vòng trái đất như đã hẹn từ hôm trước. Đó là người rên rỉ nhiều nhất và bền bỉ nhất trong nhiều năm qua kể từ ngày tôi quyết định rằng facebook không phải là nơi tôi muốn giữ liên lạc với bạn bè. Hoặc là gặp mặt, hoặc là không gì cả. Dĩ nhiên, tôi cũng hiểu như vậy là hơi cực đoan, nhất là với những người bạn sống ở những thành phố khác, đất nước khác. Nhưng tôi vẫn tin rằng cắt giảm những tương tác trên mạng sẽ giúp tôi biết tận hưởng tốt hơn những tương tác thực sự giữa con người với con người.

Trên thực tế, sợi dây gắn kết giữa tôi và Nata, cô bạn nói trên, trong suốt 9 năm qua kể từ ngày tôi rời Mỹ về Việt Nam, chính là những ký ức của chúng tôi về những thời gian chúng tôi đã có với nhau trong suốt hơn hai năm sống cùng nhà. Những bữa ăn đã ăn cùng nhau. Những lúc nấu nướng dọn dẹp cùng nhau. Những lúc buôn chuyện, tâm sự đủ thứ trên đời. Những lúc nửa đêm tha nhau ra rạp xem phim 1$/vé. Những buổi sinh nhật ấm cúng. Những lần Nata lôi tôi đi chơi cùng các hội bạn. Những chuyến đi. Những hôm dắt nhau ra ngoài ăn một bữa ngon chẳng cần một nhân dịp gì hết. Hơn hai tiếng video call cũng có lúc chúng tôi nhắc lại những kỷ niệm ấy. Mọi thứ vẫn tươi mới như vừa mới hôm qua.

Thực ra cuộc hẹn video call là của ba đứa, nhưng Nata và tôi cũng đã đoán trước được là Andy sẽ không dậy nổi lúc 11h trưa ngày Chủ nhật để cùng buôn bán với chúng tôi. Thực ra, Andy chỉ sống cùng với hai đứa chúng tôi chừng vài tháng, nhưng cả ba vẫn giữ quan hệ thân thiết trong suốt thời gian tôi ở Mỹ, rồi kéo dài cho tới tận bây giờ, bất chấp việc tôi đã rất lười biếng trong việc giữ liên lạc với cả hai cô bạn.

Việc liên lạc giữa chúng tôi được kích hoạt trở lại từ cuối năm 2019 khi Andy quyết định sang Việt Nam du lịch, thật may là ngay trước khi đại dịch covid bùng phát. Đợt ấy tôi ốm nằm bẹp xó nhà, nên cũng chỉ gặp Andy vài tiếng khi cô ấy tới nhà tôi chơi, ăn một bữa cơm mẹ tôi nấu. Nhiều năm không gặp và cũng rất ít liên lạc không tạo ra thêm một nửa xăng-ti-mét nào trong mối quan hệ giữa chúng tôi. Trước khi ăn, Andy gọi điện về cho mẹ khoe đang ở nhà HA này, sắp được ăn cơm mẹ HA nấu này. Ngày trước, tôi cũng đã từng được mẹ Andy nấu cho ăn, khi bà sang thăm con gái.

Thứ Ba, mùng 5 Tết, một ngày trước khi hầu hết mọi người sẽ phải đi làm trở lại. Tôi lại dành nhiều tiếng đồng hồ ăn uống, tán chuyện cùng với ba cô gái mà tôi đã dần trở nên thân thiết trong vài năm gần đây. Tôi chắc vẫn là người lười duy trì chat chit, tâm sự trên điện thoại nhất trong nhóm, nhưng chúng tôi vẫn luôn cố gắng lâu lâu lại có một buổi tụ tập ăn uống tại nhà với nhau. Kể từ lần cả bốn đứa chúng tôi cùng đi du lịch với nhau cách đây đã hơn hai năm, chắc hôm vừa rồi mới là ngày chúng tôi có nhiều thời gian với nhau đến thế.

Nhóm bạn nào mà có một cô đảm đang kiểu “vẩy tay một cái là có cả bàn tiệc” là cái nhóm ấy đã có tới 60% khả năng có thể thân thiết và yêu thương nhau tới già :)). Cái nhóm 4 người này của tôi là có một cô nắm 60% vận mệnh nhóm như vậy. Không lần nào chúng tôi tụ tập mà lại thiếu đi một bữa ăn ngon nhớ đời. Tết ngày rộng tháng dài, ăn xong đã có trẻ con rửa bát, bốn đứa chúng tôi nằm dài trên cái sofa giường trong phòng khách, đứa nào ngủ thì ngủ, đứa nào điện thoại thì điện thoại, đứa nào rủ rỉ thì rủ rỉ. Rồi bữa trưa kéo dài qua bữa trà chiều. Mứt Tết, trà mạn, và lại tiếp tục những câu chuyện phiếm có thể kéo dài từ năm này qua năm khác.

Chắc nhiều năm về sau tôi sẽ vẫn nhớ cái hình ảnh bốn đứa chúng tôi nằm dài phè phỡn trên chiếc sofa giường vào buổi trưa ngày hôm ấy. Ký ức một lần nữa lại được tạo ra khi con người ở bên nhau trong một không gian thực – dù là trong một căn hộ chung cư hay trên một thảm cỏ xanh rì – nhìn vào mắt nhau mà nói ra những câu chuyện tầm phào.

Quay ngược lại thời gian vài tháng, tôi cũng có một buổi trà chiều trong một căn hộ nhỏ của vợ chồng cô bạn người Mỹ ở cái đất Hà Nội này. Mặc dù cũng không giữ liên lạc nhiều, nhưng chúng tôi vẫn giữ được một sợi dây liên kết từ những ngày đầu mới quen nhau bởi cùng chung quan điểm không vun đắp những mối quan hệ bằng mạng xã hội. Cũng bẵng đi hơn một năm không liên lạc, khi nhân duyên đưa đẩy, chúng tôi lại hẹn gặp nhau, cùng nhau ăn bánh, uống trà, nói những câu chuyện vụn vặt, cùng nhau tận hưởng một buổi chiều chậm rãi chẳng cần vội gì, chẳng cần làm gì, chẳng cần lo lắng gì.

Dĩ nhiên, chúng tôi đã hẹn nhau sẽ cùng nhau có thêm những buổi gặp lười biếng và bình yên như thế. Nhưng rất nhiều khi tôi nghĩ, chỉ riêng buổi chiều hôm ấy đã là đủ, đã bõ công quen nhau. Cuộc đời, nhất là thời buổi dịch bệnh này, chả biết đằng nào mà lần. Nếu như có việc gì đó mà vợ chồng cô bạn kia đột ngột rời Việt Nam mà chẳng kịp gặp nhau chia tay, thì tôi cũng chẳng có điều gì tiếc nuối. Nhiều năm về sau, dù chẳng gặp lại nhau nữa, thì chắc chắn, chúng tôi vẫn sẽ vẫn nhớ đến buổi chiều hôm ấy đã ngồi cạnh nhau để cùng tận hưởng vài tiếng đồng hồ chậm rãi.

Trước khi tôi rời Mỹ, một người bạn đã hỏi tôi, tôi sẽ nhớ nhất điều gì về nước Mỹ, nếu không tính bạn bè. Giờ thì câu hỏi đó lại trở thành một trong những điều tôi nhớ nhất, vì chỉ câu hỏi đấy thôi đã biết người bạn ấy đi guốc trong bụng tôi. Chả cần phải rời khỏi đâu hay làm gì, điều tôi nhớ nhất về mọi giai đoạn trong cuộc đời tôi luôn là những người đã có mặt trong mỗi giai đoạn ấy.

Sáng mùng Hai Tết thì làm gì?

Thế là ngày mùng Một “nghĩa vụ” đã qua đi :D. Hai cái Tết rồi không còn mèo, mình đón Giao thừa với thầy u xong thì ở lại luôn đến mùng Một. Sáng mùng Một nhà mình thường làm cơm mời họ hàng bên nội. Năm nay dịch thầy u bảo thôi nghỉ một năm, chỉ làm trong gia đình thôi, nhưng quá giờ ăn trưa họ hàng vẫn kéo đến chật nhà để chúc Tết bà. Đám con cháu kêu gào sang năm dịch thì cũng vẫn ăn gia đình nhé.

Nhà nội đi về thì nhà mình lại lục tục đi chúc Tết đằng ngoại. Vì bỏ bữa trưa tập trung gia đình nên các hoạt động đều bị lùi giờ. Người lớn thì không sao chứ đang vui vẻ thì anh ba tuổi nhà mình tự dưng làm mình làm mẩy, bảo chào người lớn không chào, chụp ảnh không chụp, phong bì mừng tuổi cầm ném cái vèo – thế là mình hiểu cái bụng đang đói rồi mà không biết kêu. Dắt xuống bếp hỏi anh giai thích ăn gì, anh bảo cho con ăn quả trứng. Thế là tráng cho anh hai quả trứng, xong anh lại yêu đời, đọc thơ chúc Tết ầm ầm.

Cả nhà chơi một lúc nữa thì quyết định về nhà mình ăn tối cho tiện. Mình nhìn chung không chuẩn bị tinh thần tiếp khách Tết, nên mọi người đến thì nhà có gì ăn nấy thôi, bánh chưng, chả quế, dưa chuột, và một ít xôi cũ hấp lại.

Xong mọi người đi về thì mình cũng đi tắm rồi leo lên giường phân vân không biết nên xem một trận bóng hay đọc quyển sách. Rốt cục thì mở trận Brazil – Đức hồi 2014 ra xem được 15′ xong thấy chán chuyển qua xem Thúy Nga rồi ngủ lúc nào cũng chẳng biết. Sáng mở mắt ra hình như 4-5 giờ. Nghĩ từ đó tới giờ là gần trưa rồi vẫn không biết hôm nay mùng 2 Tết thì nên làm việc hay nên đọc sách.

Chả là đang nhiều việc. Nên trước Tết mình đã bụng bảo dạ thôi Tết tranh thủ ngồi làm việc để ra Tết đỡ lụt. Nhưng giờ là lúc bắt đầu có thời gian rồi thì mình lại nổi cơn lười, vì ngày Tết đầu tiên có thời gian cho chính mình thì lại đi ngồi làm việc, nghĩ cũng tiếc. Không làm thì cũng lo ra Tết căng thẳng, nhưng nghĩ giờ ngồi làm xong ra Tết lại cắm mặt làm tiếp thì lúc đấy cần một ngày nghỉ để đầu óc refresh có khi cũng chả có. Nghĩ tới nghĩ lui thì quyết định ngồi viết blog tí cho đỡ căng thẳng.

Thật ra giải pháp tốt nhất là set giờ làm việc tập trung 5-6 tiếng gì đó, sau đó nghỉ chơi là sẽ vừa đảm bảo giải quyết được một phần công việc và tâm lý, sau đó chơi bời cũng thoải mái hơn.

Chỉ sợ nghĩ thì nghĩ vậy chứ viết blog xong lại cắm mặt chơi game và gặm bánh chưng một phát đến tối là hết ngày :))

Ngổn ngang

Mới đầu tuần đã chỉ mong đến thứ Bảy để xem Mờ U “mới” sẽ đá thế nào. Tự nhiên ào về một lúc bốn chú, toàn những cái tên làm thiên hạ ngỡ ngàng. Mà mua xong thì lại nghỉ đá các đội tuyển, chẳng khác nào mua bánh về treo lên ngày ngày nhìn thấy mà không được ăn.

Sau một cuối mùa tương đối ngon nghẻ và lấp lánh tí hy vọng là một mùa hè ngớ ngẩn cùng một mùa giải mới ngã sấp mặt ngay ở vạch xuất phát, Mờ U giờ đây lại ngổn ngang như một cái công trường. Tình hình này là lại phải liệu cơm gắp mắm. Nửa cuối tháng 10 hứa hẹn đầy giông bão.

Bao giờ mới tới thứ Bảy. Đêm dài thì lắm mộng. Nghĩ tới nghĩ lui, mình nghĩ với tình hình trung vệ cực kỳ bất ổn như hiện giờ thì phải chơi 3 hoặc 5 hậu vệ thay vì 4 như trước giờ. Xưa giờ vẫn thiếu một trung vệ thuận chân trái thì giờ kéo Luke Shaw vào đá lệch trái, Maguire ở giữa, lệch phải cho các chú còn lại oánh nhau lấy một suất. Hai biên giao cho Telles và AWB. Williams mình không hiểu sao thường bố trí bên trái mà không bố trí bên phải, phải chăng là do thiếu người? Thôi thì bạn này dự bị cho Telles, vì bên kia có vẻ đã “quy hoạch” Ethan Laird.

Hàng tiền vệ chỉ được cái đông người, lại còn thiên về công hơn thủ. Fernandes chắc một suất, những người còn lại may thì tròn vai. Mua bán chán thế này nghĩ đội hình rất khó. Thôi thì mình chọn Fred/Matic + Van De Beek/Pogba + Bruno.

Hàng công còn lại 2 suất cho Rashford, Martial, Greenwood, và Cavani cạnh tranh nhau. Bốn cái tên này hiện mình không cảm thấy ai cho mình đủ an tâm. Trong đó, bất an lớn nhất là Martial, vì cảm thấy quyết tâm của bạn này không đủ lớn.

Ủng hộ Cavani mang áo số 7. Mờ U cần một cầu thủ bản lĩnh để giải lời nguyền cho cái áo ấy, và chẳng ai thích hợp hơn Cavani hiện giờ. Trong những người mới, thật ra mình trông đợi ở Cavani nhiều nhất.

Nhưng nói chung, mình cũng bắt đầu chuẩn bị tinh thần tiếp tục làm quen với đoạn giữa bảng xếp hạng cũng như một thực tế là Mờ U bây giờ cũng vẫn là một đội bóng thường thường bậc trung.

Chuẩn bị đón bão Tháng Mười…

Đứng về phía Harry

Sáng bảnh mắt ra đã được các bạn Google gửi cho bài báo trên ESPN về chuyện Harry Maguire vừa bị tòa án ở Hy Lạp kết tội với án phạt 21 tháng 10 ngày.

Mấy hôm rồi ban đầu tôi cũng chỉ nghĩ đơn giản chắc uống rượu say gây gổ. Nhưng tối qua sau khi nghe anh Southgate nói rằng đã được nghe từ Harry một phiên bản khác của câu chuyện so với những gì được đưa trên báo, tôi bắt đầu cảm thấy câu chuyện có những uẩn khúc. Nhưng giống như anh Southgate, tôi cũng dựa vào cảm tính, dựa vào những quan sát và cảm nhận cá nhân về Harry Maguire trong suốt một năm vừa qua, để có thể nói rằng mình đứng về phía Harry trong câu chuyện này.

“Chúng mày có biết tao là ai không?” (!!!)

Khi lần đầu nghe những cáo buộc rằng Harry đã tuyên bố với cảnh sát rằng: “Chúng mày có biết tao là ai không? Tao là đội trưởng của Manchester United đấy. Tao rất giàu và có thể trả cho chúng mày tiền, hãy để cho chúng tao đi.“, tôi đã cảm thấy rất khó tin. Đó không phải là tính cách của Harry Maguire như tôi vẫn biết. Harry là một người tự tin nhưng cũng là một người khiêm tốn. Suốt một năm vừa rồi ở United, Harry cũng chưa bao giờ có biểu hiện gì của sự kiêu ngạo hay tự tin thái quá. (Thậm chí một số fan MU còn muốn anh phải tỏ ra khắt khe hơn với các đồng đội của mình, như kiểu Bruno hay Roy Keane đã làm vậy.)

Khi chính thức nhận chiếc băng đội trưởng, Harry đã nói rằng anh sẽ làm đội trưởng bằng việc gương mẫu trên sân và có trách nhiệm với các hành động của toàn đội trong và ngoài sân cỏ. Và rằng anh sẽ học hỏi từ những người đội trưởng hay mà anh đã từng biết để có thể trở thành một người đội trưởng tốt ở Man United. Đó là những lời nói của một người hiểu chuyện, biết rằng làm đội trưởng là một việc cần phải học.

“Leading by example and being responsible for your team’s actions on and off the pitch. I’ve had some great captains to look to and learn from and hopefully I can take that and bring it to the club here.”

~ Harry Maguire, theo Manchester Evening News

Chính HLV Ole Solskjaer ngay từ đầu mùa giải 2019-2020 cũng đã từng chia sẻ với báo giới rằng, ba cầu thủ mà anh mua về (Harry, Dan James, Wan-Bissaka) đều là những người khiêm tốn [humble] và cầu thị, và đó chính là týp cầu thủ mà anh muốn có trong phòng thay đồ của CLB. Tháng 6/2020, anh lại một lần nữa nhấn mạnh rằng với anh điều kiện đầu tiên để một cầu thủ trở thành cầu thủ của Man United là phải đủ khiêm tốn để không ngừng tập luyện và phấn đấu để tiếp tục cải thiện bản thân mình. (Bản thân Ole Solskjaer trong suốt sự nghiệp cầu thủ của mình cũng là một người như vậy, chưa kể giờ đã là HLV nhưng khi rảnh vẫn thích tập dứt điểm cùng các học trò của mình (videos có thể tìm thấy trên mạng) – nên tôi tin đây thực sự là một giá trị mà anh đề cao, chứ không phải chỉ là nói cho hay.)

“So for me it’s about building a team that will reflect me and my coaching staff’s personalities and views. Of course there are standards because we want to win. We are in the business to win.”

“But the first step to be a Manchester United player and person, you have to be humble enough to know you always have to work hard. Never give in and always do your best, 100 per cent effort is required every day and don’t think you are better than you are.”

~ Ole Gunna Solskjaer, theo SkySports

Do vậy, tôi hoàn toàn không tin chuyện Harry Maguire lại nói với cảnh sát là chúng mày không biết tao là ai à, tao là đội trưởng MU đấy nhé. Theo Manchester Evening News, bản thân Harry cũng bác bỏ cáo buộc đã nói những lời này.

“The 27-year-old denies any accusations of bribery and that he ever said “do you know who I am?”, as claimed by prosecutors in his trial.”

Thành thực mà nói, hành vi đưa hối lộ (mà Harry cũng đã bác bỏ) cũng không phải là không có khả năng đã xảy ra. Bởi trong tình cảnh em gái bị tiêm chất lạ vào tay và đã ngất xỉu nhưng bị ngăn không cho đưa tới bệnh viện mà thay vào đó bị đưa về đồn cảnh sát, thì phản ứng muốn hối lộ để rời đi nhanh chóng cũng có thể hiểu được. Tuy nhiên, tôi không có kết luận gì về cáo buộc này vì không có thông tin gì khác ngoài lời bác bỏ bên phía Harry.

Chuyện gì đã xảy ra?

Như đã nói ở trên, (1) khi nhóm của Harry đang ở trong quán bar, em gái Harry (Daisy Maguire, 20 tuổi) đã bị hai người đàn ông Albania tiếp cận và bất ngờ tiêm một thứ chất lạ vào tay, bạn này đã lập tức ngất đi. (2) Hai bên đã bắt đầu có xung đột, rồi (3) cảnh sát (mặc thường phục) xuất hiện, rồi (4) kết cục là Harry cùng một người anh trai và một người bạn bị bắt về đồn, bị tạm giam, bị cáo buộc một số tội danh và một phiên tòa đã diễn ra ngày 25/8 vừa qua dẫn tới kết luận có tội với mức án 21 tháng 10 ngày như đã nói ở đầu bài.

Đó là một phiên bản rút gọn của câu chuyện. Còn chuyện gì đã xảy ra giữa (3) và (4) thì còn đang chưa thực sự rõ ràng. Ví dụ, tờ The Sun dẫn lời Ashden Morley, một người bạn trong nhóm của Maguire, kể lại rằng ngay sau đó, xe mà nhóm đã đặt trước đã tới nên họ đã lập tức lên xe và bảo tài xế đưa họ tới bệnh viện. Trên đường, họ bị hai chiếc xe bám theo và buộc họ dừng lại, sau đó 5-6 người đàn ông đã lôi họ xuống xe. Hai bên xô xát và nhóm Maguire chỉ biết những người kia là cảnh sát mặc thường phục sau khi họ bị đưa về đồn cảnh sát. Ban đầu họ đã nghĩ rằng họ là mục tiêu bắt cóc tống tiền của một băng nhóm xã hội đen.

Theo những công bố chính thức từ bên đại diện pháp lý cho Harry Maguire, họ cáo buộc ngược lại phía cảnh sát Mykonos đã tấn công và hành xử không đúng mực với thân chủ của họ tại đồn cảnh sát, đồng thời cũng tuyên bố họ có bằng chứng là một đoạn video được quay từ phía ngoài đồn cảnh sát tối hôm đó. Một nhân chứng phía Maguire cũng cho biết một cảnh sát đã đá vào chân Harry và nói rằng: “Sự nghiệp của mày tiêu rồi.

Ngoài ra, các luật sư của Maguire cũng cáo buộc phiên tòa đã được tổ chức chóng vánh và không tuân thủ các quy trình đảm bảo quyền lợi cho họ, ví dụ bên công tố đã nộp thêm hồ sơ bằng chứng rất muộn vào buổi tối trước ngày diễn ra phiên tòa lúc 10h sáng hôm sau và phía Maguire không có đủ thời gian chuẩn bị thêm bằng chứng trong khi đề nghị hoãn phiên tòa của họ bị bác bỏ.

Dĩ nhiên, họ sẽ kháng cáo.

Đứng về phía Harry

Với tất cả những thông tin mà tôi có được đến thời điểm này về vụ việc này, cùng với sự hiểu biết – dù là hạn chế – của cá nhân mình về Harry Maguire, và dĩ nhiên là cả với tình cảm của một cổ động viên với người đội trưởng của mình, tôi chọn đứng về phía Harry.

Là một cổ động viên của Man United, tôi cũng rất cảm kích việc HLV đội tuyển Anh Gareth Southgate đã công khai đứng ra tuyên bố tin tưởng và ủng hộ Harry. Việc anh buộc phải rút tên Harry ra khỏi đội tuyển cho hai trận đấu tới đây sau kết luận vừa rồi của tòa án ở Hy Lạp cũng không có nghĩa là anh cũng rút lại sự tin tưởng và ủng hộ như một số bài báo và một số cổ động viên nông cạn đã viết ra. Như Southgate giải thích, sau khi nói chuyện với Maguire và Man United, anh đưa ra quyết định này vì lợi ích của tất cả các bên trong hoàn cảnh này. Nói chung, tôi rất nể cách hành xử của Southgate trong câu chuyện này.

Còn về phía Manchester United, dù CLB đến giờ rất thận trọng trong các tuyên bố đưa ra, và HLV Solsjaker có lẽ cũng chưa có lời chính thức, nhưng với tuyên bố chính thức của CLB rằng Maguire cần phải có “một phiên tòa đầy đủ và công bằng“, có thể hiểu rằng CLB cũng đang sát cánh bên Harry để đương đầu với sự việc lần này.

Hy vọng Harry Maguire sẽ kháng cáo thành công, nhưng dù kết quả có như thế nào, tôi vẫn tin tưởng và chờ đợi người đội trưởng của mình sẽ trở lại để cùng CLB tiếp tục theo đuổi những giấc mơ còn dang dở.

Năm tới cho nhà em cùng bảng với Bayern Munich với ạ

Thực ra ban đầu coi trận Barca – Bayern Munich hôm nay em đã nghĩ, thôi năm tới Mờ U nhà em gặp Barca thôi, thì còn có cửa đá được, chứ C1 giờ nhiều thú dữ quá. Nhưng suy nghĩ nông nổi một lúc xong em lại đổi ý. Tốt nhất là Mờ U nhà em năm tới chung chuồng với Munich một phen để mà “giao lưu, học hỏi”, có vậy mới chóng tiến bộ được.

Sắp tới Mờ U nhà em được trở lại C1, cảm giác hồi hộp như ở quê sắp được ra tỉnh vậy. Trong tâm trạng hồi hộp ấy, em mon men xem mấy trận C1 còn lại của năm nay để hít trước một tí không khí trên tỉnh. Chứ bình thường em lười xem các đội khác đá lắm, chỉ trừ mấy vụ World Cup, Euro ra thôi. Vừa há mồm xem Atalanta đá với PSG, xong lại hoảng hồn thấy bạn Leipzig lừ lừ vào bán kết, em đã vội nhắn tin cho đứa bạn bảo, năm tới mình đá C1 toàn thú dữ thôi!

Mấy năm rồi nhà em đã rớt hạng học sinh giỏi, chỉ còn đạt học sinh tiên tiến, em cũng quên xừ cái tiêu chuẩn học sinh giỏi là như nào rồi. Mờ U của em hiện giờ so với quá khứ của chính mình còn kém xa, chưa nói đến bóng đá thế giới giờ đã phát triển tận đẩu tận đâu.

Hôm nay nhìn các bạn Bayern Munich đá, em cũng có chút ngậm ngùi vì ở cái thời xưa xửa xừa xưa Mờ U nhà em cũng từng tám lạng, nửa cân với nhà bên đấy. Vậy mà giờ đây người ta đá như lốc cuốn, còn nhà em đá như cái quạt ở chế độ gì mà lúc mạnh lúc yếu ấy. Nhưng như đã nói ở trên, ngậm ngùi xong thì em lại rất tha thiết được chung bảng với bạn ấy tại C1 năm sau. Đá thua 2-8 cũng được, nhưng phải đá với các bạn ấy để còn mở mắt ra, để lờ mờ có một cái tầm nhìn mà phấn đấu. Nhà em không phải một tập hợp các ông già bè phái hết thời như Barca, nhà em là một tập thể trẻ trung đang từng ngày phấn đấu, kể cả có thua 2-8 chắc chắn sẽ học được nhiều điều, không khốn cùng như Barca ngày hôm nay.

Vậy nên Europa League năm nay nhường các bạn khác, Đô-nhét cũng được mà Inter cũng xong! Vô địch rồi sẽ nằm nhóm hạt giống số 1, chắc chắn không cùng bảng Bayern Munich!

Còn C1 năm nay thì trao luôn cho Bayern Munich cho rồi!