Con mèo

Tháng Bảy này tròn hai năm con mèo từ trên trời rơi tòm xuống cuộc đời tôi. Theo đúng nghĩa đen luôn. Em tôi mang nó về nuôi khi còn học ở Nhật, rồi nhất quyết trả một đống tiền mang nó đi tiêm phòng, làm chứng nhận các kiểu, và đủ loại thủ tục hàng không để con mèo có thể lên máy bay mà bay từ Nhật về Việt Nam, ngoan ngoãn chui vào cuộc sống của tôi.

Ban đầu cả nhà tôi cũng hơi ái ngại vì chi trả cho một con mèo như thế là hơi nhiều. Số tiền ấy ở đây chắc phải mua được 5 con mèo Anh. Nhưng tạ ơn Trời Đất, con mèo ấy đã bước vào cuộc sống của chúng tôi, ngay cả bố tôi – một người đã kiên quyết cấm chị em chúng tôi nuôi chó mèo trong suốt bao nhiêu năm – cũng không thể kiềm lòng được trước con mèo khi nó cứ lăn vào ông mà õng ẹo. Còn tôi vẫn còn nhớ như in cái lần đầu tiên tôi nhìn thấy con mèo trong chiếc lồng ở sân bay như một cuốn phim quay chậm của ký ức.

Con mèo ở với cả nhà tôi chừng một tháng thì chị em tôi dọn ra ở riêng, dĩ nhiên chúng tôi mang theo con mèo. Chưa đầy hai năm sau em gái tôi về nhà chồng và để lại con mèo cho tôi “để HA đỡ buồn“. Rồi tuần nào cũng thấy nó về đây, nhưng “không phải để thăm chị mà là thăm Nimo“. Con mèo đã được đặt tên theo con cá Nemo, nhưng em tôi và bọn bạn nó chat với nhau toàn viết là Nimo nên giờ tôi cũng đổi theo cách ấy. Bạn tôi thì toàn gọi Nimo đơn giản là con mèo. Sau khi em gái tôi đi lấy chồng, bạn tôi nhiều người hỏi, thế giờ ở một mình à. Tôi trả lời là tôi ở với con mèo. Bọn bạn em tôi cũng hỏi nó, thế chị HA bây giờ ở một mình à. Nó cũng trả lời là HA ở với Nimo.

Từ ngày mới về con mèo đã chọn tôi để hành hạ. Cứ tầm 4-5h sáng là nó cắn chân tôi. Đá nó ra không được vì nó lại xông vào cắn tiếp, thành thử cứ tờ mờ sáng là tôi lại dậy độc thoại với con mèo, hỏi nó là sao nó cắn chân tôi. Nó không thèm trả lời (hoặc có trả lời mà ngày ấy tôi chưa hiểu tiếng mèo nên không để ý), chỉ cắn thôi. Sau vài ngày thì tôi hiểu là nó đòi ăn. Sau này kể cả khi trước khi đi ngủ đổ sẵn thức ăn ra cho nó, nó vẫn cắn chân tôi mỗi khi tảng sáng, bắt tôi dậy ngồi cạnh nó khi nó ăn. Tôi hỏi nó sao nó không gọi em tôi, cái đứa đã mang nó về nuôi suốt một thời gian rồi lại mang bằng được nó về Việt Nam ấy, nó cũng cóc thèm trả lời.

Từ ngày em tôi về nhà chồng, còn hai đứa ở với nhau, con mèo còn nghĩ ra trò tai quái hơn. Nó không chịu ăn trong cái khay thức ăn nữa. Vì đọc là bọn mèo rất khó tính, tôi đi rửa khay cho nó thường xuyên hơn nhưng mỗi lần cũng chỉ được một ngày là nó lại chê không ăn nữa (trước đây đâu có vậy). Một lần tôi trót dại, cho hạt vào lòng bàn tay dụ nó ăn thì nó vục mặt vào ăn liền. Và từ hôm đó nó quyết định là đấy là cách ăn ưa thích của nó và kiên quyết không ăn theo kiểu nào khác, trừ phi thỉnh thoảng tôi nhốt nó ngoài ban công để được ngủ yên lúc tảng sáng thì đói nó mới chịu ăn trong khay. Mẹ tôi và em gái tôi kêu ầm lên là tôi làm hư con mèo.

Cái vụ cho ăn bằng tay thì tôi công nhận, nhưng tôi là người không kiên nhẫn, tôi chịu thua không thể thi gan với con mèo được. Tôi mà không cho nó ăn kiểu đấy, nó không những không ăn mà còn ra cắn chân tôi đến khi tôi giơ cờ trắng đầu hàng mới thôi. Nên giờ tôi biết thân biết phận, và cũng đã biết một ít tiếng mèo, nên nghe nó kêu đòi ăn hoặc đôi khi chẳng thèm meo câu nào xông vào cắn luôn là có đang ăn dở tôi cũng phải đứng dậy mà đi cho nó ăn. Chỉ trừ lúc nào đang viết lách dở, tôi sẽ xoa đầu con mèo và nịnh nọt bảo nó, chờ bác một tí. Nó cũng rất biết thông cảm, những lúc như thế nó sẽ ngoan ngoãn ngồi chờ tôi mấy phút. Hết mấy phút ngắn ngủi nó sẽ nhắc là hết giờ rồi đấy, bằng cách xông vào dẫm lên bàn phím!

Mùa đông tôi thường cho nó ngủ chung trong phòng cho ấm, và chấp nhận là cứ 4-5h sáng sẽ phải mắt nhắm mắt mở dậy ngồi cạnh nó khi nó ăn. Như nuôi con mọn. Nó chỉ cần meo một tiếng, chưa cần cắn là tôi tung chăn bật dậy liền. (Viết đến đây là có đứa vừa cắn tôi, tôi phải đi đây.) À mà đó là dạo nó chưa nghĩ ra trò tai quái là bắt tôi cho hạt vào lòng bàn tay thì mới chịu ăn, nên gọi là dậy cho nó ăn cùng lắm là đổ thêm hạt cho nó, không thì chỉ làm nhiệm vụ là ngồi cạnh nó và bảo, đấy, ăn đi. Có những khi tôi dựa vào tường và ngủ quên mất một lúc trong khi chờ nó ăn, mở mắt ra đã thấy con mèo ăn xong và bỏ đi từ đời nào rồi.

Yêu thương chiều chuộng hầu hạ nó là vậy nhưng con mèo vẫn rất chảnh. Muốn ôm nó vào lòng bày tỏ tình cảm nó cũng giãy nảy lên chui ra cho bằng được. Không bao giờ nó cho phép cả em tôi lẫn tôi ôm nó mà ngủ. Tình cảm lắm là mùa đông nó sẽ cuộn tròn lại mà ngủ dưới chân chúng tôi. Tình cảm thứ nhì là khi nó ốm yếu (thực ra chưa ốm bao giờ, nhưng thỉnh thoảng lại nghịch cái gì chả biết lại đau mắt) hoặc khi sấm đánh ầm ầm nó mới le te chạy lại gần nằm sát vào tôi, còn không lúc nào cũng phải cách xa cả mét. Lúc ốm mệt (đau mắt) thì may ra nó sẽ cho phép ôm ấp nó một tí. Nhưng được cái là xa thì xa nhưng vẫn phải gần, thường tôi ở đâu nó sẽ lết xác theo mà luẩn quẩn ở đó.

Có một trò hơi ác có thể lừa đảo tí tình cảm của nó, ấy là ôm nó ra đứng ở ban công. Con mèo sẽ sợ chết khiếp mà vòng cả bốn chân ôm chặt lấy kẻ đang chơi ác nó. Lúc ấy thì tha hồ mà nựng nịu hôn hít nó. Thỉnh thoảng không phải dọa nó, tôi chỉ muốn thử tập cho nó bớt nhát đi bằng cách bê nó ra đấy đứng nói chuyện với nó, bảo nó hít khí giời đi cho nở phổi, nhưng may ra thì nó hếch mũi lên hít hai cái rồi lại quay mặt vào nhà. Nhưng những lúc nó nghịch quá thể không bảo được lại phải bê nó ra đấy đứng cho nó im thin thít để mà mắng cho mấy câu.

Kinh hoàng nhất là trò đái bậy của con mèo. Em tôi và tôi nghĩ là nếu có ngày tôi dọn ra khỏi chỗ này, chắc cái sa-lông phải vứt đi vì con mèo đái lên mấy lần rồi. Khách đến nhà tôi hay phải hỏi có thấy mùi mèo kinh quá không, chứ chị em tôi ở với nó quen thường không thấy làm sao. May quá, nhiều người cũng bảo là không thấy mùi gì. Hồi đầu nó đái bậy cứ cuống quít hết cả lên, một lần gọi giặt sa-lông, không thì cũng phun xịt các kiểu, rồi tét đít con mèo mấy cái cho hả giận. Sau rồi cũng quen đi, chỉ lật đật đi kiếm giấy thấm hút cho hết rồi lấy máy sấy ra sấy. Có bưởi thì nhét vỏ bưởi vào.

Chăn gối cũng ăn chưởng với nó mấy lần, may là chăn gối lông vũ không thấm nước nên giặt đi phơi phóng là hết. Đệm thì cũng dính tí đòn một lần, sau đó phải đi mua ngay cái bọc đệm dành cho gia đình có trẻ con. Thì nhà có trẻ con biết làm sao. Lần gần nhất nó đái lên giường thì mẹ tôi ở đây, trong khi mẹ tôi rên rỉ thì tôi chả nói câu nào, cũng chả mắng con mèo nửa câu, lột cái ga ra mà đi giặt rồi lau cho sạch tấm bọc đệm như kiểu thấy nhà bẩn thì mang cái chổi ra quét một nhát vậy. Còn phải hỏi tại sao, mấy lần chị em chúng tôi nửa đêm hay tờ mờ sáng giữa đêm đông mang chăn ga đi giặt rồi, chuyện nó đái thẳng lên ga thì bé như cái mắt muỗi. À cũng có để ý canh chừng nó chứ, nhưng không xuể được, thôi đành chấp nhận nhà có trẻ con thì thế vậy.

Giờ thằng trẻ con đấy đang nằm dài ra vểnh mặt lên ngủ, và đương nhiên nằm cách tôi cả hai mét. Đang viết lách mà nhìn sang con mèo nằm ngủ chỏng queo thấy cũng ấm áp lắm. Nó ngủ nhìn hồn nhiên và an bình như mọi đứa trẻ khác –  một hình ảnh lý tưởng về hòa bình, mặc dù thỉnh thoảng nó cũng giật mình hoặc mơ gì đó mà nói ú ớ. À phải rồi, bọn mèo cũng có những giấc mơ. Khi con mèo giật mình hoặc ú ớ gì đó, tôi lại phải ra vuốt ve nó tí cho nó yên, để nhỡ nó có gặp ác mộng thì cũng tỉnh lại.

Chúng tôi không ai biết con mèo này có quá khứ gì và khi ngủ nó hay mơ thấy gì. Đôi khi nhìn nó tôi lại tự hỏi không biết bọn mèo có hay đau khổ dằn vặt về quá khứ giống như con người không. Tôi biết nhiều con mèo đã phải trải qua những kiếp nạn kinh hoàng của bạo lực. Hiện giờ ngoài kia, hàng ngày hàng giờ vẫn có biết bao con mèo đang sống những mảnh đời kinh hoàng như thế, chứ đâu có được yên ổn ấm áp no bụng như con mèo đang ngủ cách tôi hai mét kia. Kiếp người và kiếp mèo chẳng biết kiếp nào khổ hơn. Nên đừng hỏi tại sao tôi cưng nựng con mèo và làm hư nó. Xét cho cùng, nó là sinh vật duy nhất mà tôi đang chăm sóc.

Ngày nào tôi cũng nói chuyện với con mèo. Tôi nói tiếng người (phiên bản Việt), còn nó nói tiếng mèo. Ấy vậy mà cũng hiểu nhau được chút chút. Thỉnh thoảng bảo nó không nghe, tôi lại mắng, không hiểu tiếng người à! Làm như là tiếng người thì quan trọng với bọn mèo lắm vậy.

Tôi cố gắng đối xử với con mèo bình đẳng hết sức có thể. Tôi vẫn thấy rất vô lý khi con người tự nhận mình là loài sinh vật tiến hóa nhất và cao cấp nhất trong hệ thống muôn loài. Với tôi nó cũng chẳng khác gì việc người da trắng tuyên bố họ là sinh vật văn minh nhất trong đám Homo sapiens. Bởi thế, tôi cố gắng cư xử với con mèo như một con người. Ví dụ chuyện ăn uống của nó. Mẹ tôi thì rất nghiêm với nó, nó có kêu đòi ăn mẹ tôi cũng kệ, để cho nó kêu chán rồi tự ra ăn. Nó cũng rất biết ai thì bắt nạt được còn ai thì không, tôi không thấy nó dám cắn chân mẹ tôi ăn vạ bao giờ. Rõ ràng con mèo này từ khi bước chân vào nhà tôi đã biết ai là đối tượng mà nó nên cắn chân đòi ăn vào lúc 4h sáng. Ban đầu thì đúng là vì tôi đầu hàng nó thật, nhưng sau ngẫm ra, tôi cảm thấy cái đòi hỏi của con mèo là có người ngồi cạnh nó khi nó ăn là hoàn toàn chính đáng. Có lẽ con người cũng phải nên học nó. Nên sau này không hẳn là tôi chiều con mèo, tôi chỉ cố gắng đáp ứng một đòi hỏi rất chính đáng của một sinh vật mà có khi chỉ còn sống với tôi hơn chục năm nữa cũng nên.

Khi tôi ăn, con mèo hay nhảy lên bàn vì tôi ăn gì cũng cho nó thử và chia sẻ đồ ăn với nó (nó ăn có tẹo thôi, vì chủ yếu là ăn thức ăn mèo). Thực ra tôi cũng thích nó leo lên bàn ngồi ăn với tôi vì như thế tiện hơn là phải ném đồ ăn xuống sàn nhà cho nó. Nó ngồi trên bàn, tôi ngồi ghế, vậy là bình đẳng. Sau này tôi mới biết với nhiều người khác như vậy là “hỗn”. Khi có khách, tôi thường phải để ý không cho con mèo leo lên bàn, nhưng khi còn lại hai đứa với nhau, tôi lại thích nó leo lên bàn ăn cùng tôi, giống như việc tôi ngồi cạnh nó khi nó ăn vậy.

Về việc coi người ngang mèo và mèo ngang người ấy, giữa tôi với nó thì không vấn đề gì, nhưng đôi khi tôi đẩy những suy nghĩ của mình đi xa hơn. Nếu như phải lựa chọn giữa việc cứu con mèo này và một con người mà tôi không quen biết, thì tôi sẽ chọn ai? Tôi chưa bao giờ trả lời được câu hỏi ấy. Ví dụ chọn giữa tôi và con mèo, rất có thể tôi sẽ chọn con mèo, vì lúc đó là lúc tốt nhất để tôi chứng minh được cái quan điểm của tôi là loài người chẳng có lý do gì mà đặt mình lên trên loài mèo hay bất kỳ loài nào khác cả. Con mèo này là thằng cháu tôi, bạn cùng nhà của tôi, và cũng như một thằng con giai tôi, tôi có chết để cho nó sống cũng là chuyện bình thường. Nhưng nếu phải chọn giữa con mèo và một con người, ấy mới thực sự là lúc cái tính “người” của tôi bị thách thức. Tôi có cảm giác là nếu chuyện ấy xảy ra thật, chắc cái bản năng làm người của tôi nó sẽ trỗi dậy để tôi thả tay con mèo ra mà đi cứu con người kia. Có điều, nếu điều ấy xảy ra thật, chắc tôi sẽ phát điên và không bao giờ cứu chữa được, nếu như ngay sau đó tôi không chết luôn theo con mèo.

Thôi không nói chuyện linh tinh u ám nữa. Để kể nốt mấy chuyện lăng nhăng của con mèo, vì đằng nào cũng một công viết. Chẳng biết bọn mèo khác có thế không chứ con mèo này hầu như không thẩm thấu các âm thanh từ các thiết bị như máy tính hay TV, dù rất nhạy cảm với âm thanh thực bên ngoài. Rất rất hiếm khi tôi thấy nó phản ứng với các thiết bị điện tử. Đúng một lần nó giật mình với một âm thanh hơi chói tai từ TV. Lần khác là khi em tôi đi công tác và skype với tôi, chúng tôi cố dụ con mèo ra nhưng như mọi lần, nó không phản ứng gì với các âm thanh, hình ảnh, trong khi em tôi cứ tha thiết gọi tên nó. Ấy vậy mà giữa những tiếng gọi nó ấy có duy nhất một lần nó nhận ra, quay đầu lại và meo một tiếng. Thế là quá đủ để cô em tôi cảm động rơi nước mắt. Chứ thường ngày ở nhà với nó đa phần thời gian là chúng tôi bị nó khinh rẻ. Nhưng chẳng hiểu sao khách đến nhà, kể cả những người đến lần đầu, nó hớn hở chạy ra dụi dụi đầu vào chân người ta âu yếm, lừa đảo và bội bạc kinh hoàng!

Chẳng hiểu sao tự dưng hôm nay lại nổi hứng muốn nói chuyện con mèo. Tôi chưa bao giờ nghĩ là sẽ viết gì về nó, cũng giống như việc tôi chưa bao giờ nghĩ là phải viết gì về bạn bè. Trên facebook thì tôi là kẻ cuồng mèo lâu rồi. Như người ta hay post ảnh khoe con, tôi có dạo cũng hay post ảnh con mèo ăn kem hay ăn rau hay dưỡn dẹo làm trò gì đấy. Giờ viết linh tinh cũng đã xong, chẳng biết phải kết thế nào, thôi thì lại tạ ơn Trời Đất đã cho con mèo này từ trên trời rơi tòm xuống cuộc đời tôi, biến tôi thành kiếp gia tinh hầu hạ dạ vâng cho nó mà lòng ngập tràn sung sướng. Và thế là hai đứa sống với nhau hạnh phúc đến hết đời. 😀

Advertisements

2 thoughts on “Con mèo

  1. Pingback: Người canh giấc ngủ | Living, Writing, Sharing

  2. Pingback: Tránh né hay chân thành? | Living, Writing, Sharing

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s