Một lớp học nhớ đời

Khoảng một tuần trước hạn nộp bài cho lớp ấy, tôi phát hiện ra mình đi sai hướng. Đúng hơn là chọn sai dữ liệu. Chẳng hiểu đầu óc tôi để đâu mà cả cái lớp ấy chỉ toàn học và nói về các dữ liệu vi mô – nghĩa là cấp cá nhân hoặc hộ gia đình – cũng là yêu cầu chọn dữ liệu cho bài paper cả kỳ thì tôi đã chọn dữ liệu tận cấp hạt. Tôi cuống cuồng đọc lại đề bài, đọc đi đọc lại các hướng dẫn, xem lại câu hỏi nghiên cứu của mình, và lục lọi tìm các nguồn dữ liệu vi mô phù hợp. Đấy là một tuần khổ ải chưa từng có trong toàn bộ cuộc đời cắp sách tới trường của tôi. Nhưng vì anh thầy giáo đẹp trai, tài giỏi, tôi không thể bỏ cuộc được, không thì tôi còn mặt mũi nào mà nhìn vào khuôn mặt đẹp trai ấy nữa.

Ngày nào tôi cũng thức nguyên đêm trong văn phòng của bác giáo sư – người đã tốt bụng cho tôi mượn để sử dụng – rồi trở về nhà vào chuyến xe bus sớm nhất lúc 7h sáng, ăn ngủ nhì nhằng gì đó để rồi chiều lại vác xác đến văn phòng tiếp tục lao động khổ sai để còn có đường mà nhìn mặt anh thầy giáo. Ngày kỷ lục tôi làm việc liên tục khoảng 16 tiếng đồng hồ, người như sống dở chết dở. Vào buổi chiều thứ sáu của tuần học cuối cùng, tôi ôm hai ổ bánh mì ngồi chờ xe bus để tiếp tục đến trường chiến đấu và nhìn những người khác đã tung tăng chuẩn bị cho kỳ nghỉ đông vì đã hoàn thành xong nhiệm vụ cho các lớp học, trong lòng tự hỏi liệu có lúc nào đời tôi đã từng nhục như thế này chưa.

Cuối cùng thì tôi cũng hoàn thành bài paper vào tối chủ nhật, sau khi đã phải xin phép anh thầy giáo cho nộp muộn một chút so với deadline. Viết xong những dòng cuối cùng của bài paper, tôi chỉ muốn đập đầu vào tường vì cảm thấy mình đã trả lời câu hỏi nghiên cứu một cách rất vô thưởng vô phạt. Nhưng còn gì khác nữa đâu, tôi đành phải gửi bài đi. Từ hôm đó, ngày nào tôi cũng hình dung ra sẽ nhận được thư của anh thầy giáo đẹp trai, tài giỏi mắng tôi thế này: HA, tôi rất thất vọng về em. Tôi đã tận tâm tận lực để truyền đạt cho các em bao nhiêu như thế trên lớp, đã ép các em làm bài tập như thế để mà cuối cùng em gửi cho tôi một bài paper đáng thất vọng như thế này ư?

Nhưng mãi mà chả thấy anh thầy trả lời gì. Tôi cũng không biết là thầy đã nhận được bài của tôi chưa ấy, nên cuối cùng cũng mạo muội hỏi thầy ơi thầy nhận được bài của em chưa ạ. Anh thầy trả lời lạnh lùng, tôi nhận được rồi nhưng vì em nộp muộn nên giờ tôi chưa thể chấm bài cho em ngay được. Tôi im thin thít không dám nói năng gì nữa, rồi ngày nào cũng hồi hộp lo lắng.

Vài tuần sau, đúng sáng ngày đầu năm mới, tôi nhận được kết quả chấm bài và điểm cả kỳ cùng với nhận xét của anh thầy giáo: bài paper của em gần như chính xác là những gì mà tôi trông đợi ở lớp học này blah blah blah… Đọc xong câu ấy chân tôi không còn chạm đất nữa nên không còn biết đoạn sau anh thầy viết gì. Cuộc đời này sao mà lại khó lường đến thế!

Mặc dù đến giờ tôi cũng đã quên gần hết những gì đã học được từ lớp học ấy, nhưng nó vẫn là lớp học mà tôi cảm thấy đã học được nhiều nhất. Cũng là lớp học khốn khổ nhất mà tôi đã từng đi qua, kể cả không có cái tuần kinh khủng vì bài paper ấy, vì anh thầy giáo đẹp trai, tài giỏi của tôi tôn thờ chân lý “không đau khổ thì chả nên cơm cháo gì” (aka no pain no gain). Đôi lúc nhìn lại, tôi vẫn tự hỏi, nếu không phải là anh thầy giáo đẹp trai, tài giỏi đứng lớp mà là một ông giáo già mặt khó đăm đăm thì liệu tôi có đủ động lực để vượt qua cái bài paper kỳ ảo ấy không. Chắc là không :D.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s