Nhật Bản vài điều vụn vặt

Cách đây mấy năm tôi sang Nhật chơi chừng một tuần. Không đi Tokyo mà chỉ đi mấy thành phố ở phía Nam như Kyoto, Osaka, Hiroshima, Beppu, Fukuoka (chẳng biết còn thành phố nào nữa không). Ấn tượng ngày ấy đi về là nhạt nhẽo. Như thể nước Nhật đã bị máy hóa, toàn cầu hóa, thành cái gì ấy chứ không phải Nhật nữa. Cơ sở hạ tầng nhìn chung không khác gì so với Mỹ cả. Đồ ăn ngày ấy ăn ở Nhật tôi cũng không thích. Thậm chí sushi cũng cảm thấy không khác gì sushi ăn ở Mỹ. Có cái lâu đài gì đi vào trong chẳng khác gì một cái bảo tàng theo kiểu phương Tây. Ngay cả nơi ở ngày xưa của Ieyasu Tokugawa là nơi tôi rất háo hức đi vào cũng rất thường, không có gì đặc biệt cả. Thế nhưng thực ra chuyến đi ngày ấy tôi vẫn nhớ nhiều chi tiết vụn vặt, giờ mang ra chuyện phiếm cho vui.

Tôi thích mấy cái nắp cống ở Nhật. Nắp cống ở Nhật được làm rất đẹp. Nghe nói là mỗi thành phố có một thiết kế nắp cống riêng, kiểu như một dạng đặc trưng của thành phố ấy. Lúc đi đường tôi thích nhìn mấy cái nắp cống đèm đẹp ấy.

Tôi thích thời trang đường phố của người Nhật, hay đúng ra là của phụ nữ Nhật. Mấy chỗ tôi đi thì không có gì như là harajuku nhưng tôi vẫn thấy đậm chất cá tính, không phải theo kiểu ngọt ngào của Hàn Quốc mà giờ Hà Nội Sài Gòn đang chạy theo.

Tôi có thích một cái bảo tàng, đó là bảo tàng của thành phố Fukuoka. Mặc dù hôm tôi vào thì cũng vắng, trông cũng buồn, nhưng tôi thấy thiết kế và trưng bày hợp lý. Đặc biệt có một khu trưng bày các đồ chơi, trò chơi dân gian của mấy nước châu Á. Ở đó có không gian cho người tham quan chơi thử và tương tác thoải mái với những gì trưng bày ở đó, một gia đình hay một nhóm đi sẽ rất vui.

Tôi thực ra rất thích bánh của Nhật. Dạng bánh làm bằng bột gạo, đủ kiểu rất ngon. Hình như tôi đi ăn bánh ở một khu ở Kyoto thì phải. (Đi qua mấy thành phố tôi không phân biệt được chúng mấy, mặc dù có nhớ là khi đến Kyoto thấy kiến trúc nhà cửa cũng khác khác.) Bánh thì tha hồ ăn thử rồi mua về làm quà. Những chiếc bánh ngon nhất trên đời mà tôi đã từng được nếm. Giờ ở Hà Nội trong siêu thị cũng có bán một ít, nhưng tôi lại lười mua.

Tôi thích lần đi ăn okonomiyaki ở Hiroshima. Một không gian rất nhỏ và ấm cúng. Chỉ một quầy bếp cùng bàn ghế bao xung quanh luôn. Okonomiyaki là kiểu đồ ăn bạn chọn nguyên liệu rồi người đầu bếp sẽ trộn-nướng ngay trên bếp trước mặt bạn. Tôi chỉ ăn và nghe mọi người nói chuyện vì không biết gì tiếng Nhật. Mọi người là có bác đầu bếp, em gái tôi, và một anh Tây – họ nói chuyện với nhau bằng tiếng Nhật. Cái “quán” ấy là nằm trên tầng hai của một dạng multi-storey house, mỗi tầng chỉ vừa đủ một cái không gian “quán” bé xinh như thế. Không phải restaurant, cũng không phải đường phố. Nhưng là địa điểm hoàn hảo nhất để dine out mà tôi từng được biết. Đi ăn một mình hay nhiều mình đều ok.

Chắc là hết rồi, ấn tượng vài cái vụn vặt vậy thôi. Nhưng ấn tượng rất sâu sắc, cứ nhớ mãi.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s