Nỗi đau nào cho ai

Ngày tôi bị trầm cảm nhiều người xung quanh biết vì tôi không cảm thấy chuyện ấy có gì đáng giấu. Tôi loay hoay muốn cứu lấy chính mình nên rất hay nói chuyện với bạn bè (dĩ nhiên ở các mức độ khác nhau), đến mức thấy phát chán vì mình cứ nói đi nói lại một câu chuyện mà không biết đường ra ở đâu. Sau khi biết chuyện của tôi, khá nhiều người (bằng tuổi và lớn tuổi hơn tôi rất nhiều, tầm tuổi cha mẹ tôi nữa) tiết lộ cho tôi biết họ đã từng trầm cảm, đã từng nghĩ đến tự sát, và thậm chí có những người tiết lộ họ cũng đang đi điều trị trầm cảm giống tôi. Ở ngoài nhìn vào, họ hoàn toàn bình thường. Họ cố gắng gồng mình lên để làm một người bình thường. Ngày ấy một cô bạn của tôi cũng rối loạn cảm xúc, nhiều cái giống tôi, mà tôi khuyên cô ấy thử đi điều trị tâm lý nhưng cô ấy nhất quyết không chịu vì cho rằng cô ấy nhất định phải mạnh mẽ, phải tự mình vượt qua chuyện đó chứ không yếu đuối dựa dẫm vào ai cả (nhờ Trời, sau ấy cô ấy tự vượt qua được thật).

Bản thân tôi cuối cùng cũng vượt qua được những ngày tháng đó, một phần nhờ việc quyết định buông bỏ những gì đã khiến tôi suy nghĩ quá nhiều, quá rối, và quá bế tắc. Giữa những ngày sau khi đã vượt qua được khó khăn lớn nhất – thi tốt nghiệp (sau khi đã bỏ dở đề tài nghiên cứu) – tôi đang thu xếp mọi thứ để về nước thì nhận được điện thoại của một cô bé, tạm gọi là A. A. xin tôi một lời khuyên vì cô bé ấy cũng rất bế tắc với cuộc đời mình. Tôi khuyên cô bé ấy nếu không chịu đựng được thì nên buông bỏ mọi thứ và trở về với gia đình, bởi vì không có gì quan trọng với bố mẹ cô ấy hơn chính bản thân cô ấy – bản thân cô ấy chứ không phải là những gì cô ấy khoác lên người.

Chúng tôi đã nói chuyện khá lâu và kết thúc thì cô bé ấy vẫn khá rối vì A. không buông bỏ được mọi thứ dễ dàng như tôi. Cũng rất dễ hiểu, tôi khi ấy đang học thạc sỹ và A. thì đang học đại học. Người ta có thể sống mà không cần cái bằng thạc sỹ nhưng ra đời thiếu một cái bằng đại học là khá khó khăn. Thực ra chúng tôi cũng đã nói về khả năng A. trở về Việt Nam để lấy một tấm bằng ở nhà, nhưng sau khi gia đình A. cũng khá vất vả để cô ấy được sang Mỹ học, bản thân cô bé cũng trải qua – đúng hơn là vượt qua – những ngày tháng rất lận đận khi mới sang Mỹ để đến được cái ngày mà cô bé nói chuyện với tôi, thì việc buông bỏ lại càng khó khăn.

Sau cuộc điện thoại ấy, tôi lại loay hoay thu xếp lại cuộc đời mình, bẵng đi một thời gian sau mới nhớ ra đi hỏi thăm bạn bè về cô bé ấy. Khi ấy, A. đã về Việt Nam sau một đợt phải vào viện cấp cứu vì suy nhược nghiêm trọng. Tôi không biết chính xác “suy nhược nghiêm trọng” ấy là gì, và tôi cũng mất liên lạc với A. nên không biết được sau này cô bé ấy sống như thế nào. Nhưng tôi mong là em được sống an lành hơn, nhiều may mắn hơn. Ở tuổi của em mà phải gánh chịu nhiều thứ phức tạp như những gì em đã trải qua (mà tôi biết) thì quả thực rất quá sức chịu đựng của một con người. Tôi đến bây giờ vẫn nhớ nụ cười của em. Ngày ấy em vẫn như một đứa trẻ trước cuộc đời. Ngày em mới đến, chúng tôi đã ngỡ cuộc đời em sau những sóng gió cuối cùng đã cập bến an bình. Vậy mà cuộc đời vẫn rất nhẫn tâm.

A. hay vẽ. Một lần tôi bảo với em là biết vẽ thì thích thật, tiếc là tôi không biết vẽ. A. bảo, chẳng thích đâu chị ơi. Những lúc “tự kỷ” nhất là những lúc em vẽ. Vẽ ra những nỗi buồn của mình. Lần đầu tiên tôi biết nhìn thấy mặt bên kia của nghệ thuật, mặc dù chính tôi ngày ấy (và nhiều lúc khác trong cuộc đời) cũng viết ra không biết bao nhiêu là thơ cho vợi bớt đau buồn. Khác với những dòng văn xuôi viết ở đây, thơ tôi giữ cho riêng mình nhiều hơn vì đa phần là rất buồn. Một số bài còn nhắc đến cái chết, đã từng đưa lên mạng, nay lại xóa đi để đỡ góp phần nhấn chìm người khác vào nỗi tuyệt vọng.

Cách đây mấy ngày, tôi tự dưng muốn nghe Starry Starry Night do Nana Mouskouri hát (Don McLean sáng tác năm 1971, tên chính thức của bài hát là Vincent). Bài hát ấy rất tha thiết, nhưng buồn. Sau khi nghe nhiều lần, tôi bắt đầu lục tìm lyrics để đọc (khi nghe nhạc, tôi chủ yếu là nghe nhạc – melody – chứ lời câu nào lọt vào tai thì vào). Từ cái lyrics ấy tôi đi lần mò giải nghĩa và được biết rằng đó là một bài hát viết về những năm sáng tác tranh của Vincent Van Gogh. Từ ấy tôi lại lần mò đọc về cuộc đời của Van Gogh. Một cuộc đời rất buồn. Đáng buồn nhất là Van Gogh đã để lại cho nhân loại những kiệt tác như thể được rút ra từ từng tế bào của mình trong nỗi cô đơn cùng cực.

Van Gogh bị nghi là tự sát năm 37 tuổi (đến giờ vẫn không đủ bằng chứng). Trong cuộc đời ngắn ngủi ấy ông vẽ tranh được chừng mười năm. Một số tác phẩm nổi tiếng nhất của ông được vẽ ra vào những năm cuối đời, khi ông đang ở trong một bệnh viện tâm thần với khá nhiều chẩn đoán – nghĩa là có thể mắc khá nhiều chứng bệnh (trong đó có tâm thần phân liệt và rối loạn lưỡng cực). Việc ông thường xuyên nghe thấy những tiếng nói ảo giác được nhiều trang web ghi chép lại. Van Gogh đã sống một cuộc đời rất cô đơn, dù có một người em trai rất gần gũi và hết lòng với ông. Theo Van Gogh là người đã hỗ trợ chính về tài chính cũng như động viên tinh thần cho Vincent Van Gogh trong suốt cuộc đời của người họa sĩ. Sáu tháng sau cái chết của Vincent, Theo cũng ra đi, ở tuổi 33, và họ được chôn cạnh nhau.

Hai ngày nữa là đến ngày mất của Vincent Van Gogh (29/7). Ban đầu tôi đã định đến đúng ngày ấy sẽ viết riêng một hoặc vài bài cho cuộc đời buồn thảm của ông, nhưng tôi sợ viết ra tôi sẽ trầm cảm mất, vì mới mấy ngày hôm trước tôi đã viết một bài về Amy Winehouse. Bài ấy tôi cố gắng viết cho tích cực, nhưng đọc lại tôi lại cảm thấy mình như đang bơi trong tuyệt vọng để thoát ra khỏi những xót thương cho cuộc đời của cô ca sĩ đã viết ra và hát lên những giai điệu, những lời ca buồn thảm nhất mà tôi đã từng được nghe trong cuộc đời mình.

Tôi cảm thấy cuộc đời có những nỗi đau rất giống nhau. Tôi tìm thấy chính mình trong những nỗi đau của những người khác. Nửa đêm giật mình thức giấc vì một cơn ác mộng, chẳng biết phải làm gì, tôi bật đèn sáng và viết về những nỗi đau.

Hà Nội, 5h13′ sáng ngày 27 tháng 07 năm 2015.

Vincent do Don McLean hát ở đây.
Vincent do Josh Groban hát ở đây.

(Cập nhật ngày 29/07/2015, 125 năm ngày mất của Vincent Van Gogh)

Advertisements

2 thoughts on “Nỗi đau nào cho ai

  1. Hong-Anh Nguyen Post author

    “Chúng ta rất dễ dàng mỉa mai đánh giá người khác. Nhưng không bao giờ đủ sống lâu để hiểu người khác và biết cách cảm thông cho người khác. Mình có những người bạn đủ lâu để hiểu và bao dung với mình. Mình là người có gia đình và mình cũng đủ hiểu, việc tôn trọng, cảm thông, bao dung với người khác luôn là chìa khóa quan trọng trong cuộc sống. Chúng ta phải sống đủ lâu, tổn thương đủ nhiều, mới biết cách sống nghĩ cho người khác.” ~ Đoàn Minh Hằng.

    Liked by 3 people

    Reply
  2. Pingback: Người canh giấc ngủ | Living, Writing, Sharing

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s