Tránh né hay chân thành?

“Mỗi thứ rơi xuống trước mắt anh dường như không có gì khác hơn một hình ảnh có sẵn trong tâm trí anh. Nhiều ngày trôi qua, và mỗi ngày một chút nỗi đau đớn trong anh được kéo lộ ra ngoài. Cảm giác về mất mát tóm lấy anh, và nó không chịu buông anh ra. Có những lúc sự mất mát ấy trở nên quá lớn, và quá ngột ngạt, đến mức anh nghĩ nó sẽ không bao giờ buông anh ra.”

Tôi chép lại những dòng này của Auster trong một bức thư gửi cho một người bạn. Một bức thư than thở, hiển nhiên rồi. Tôi đã định tránh né việc than thở về cuộc đời trên blog, vì cuộc sống của ai cũng đều quá nhiều điều mệt mỏi rồi. Tôi không muốn mọi người đọc thêm những thứ u ám từ blog mình nữa. Nhưng như đã nhắc ở một post cũ, tôi cảm thấy như những nỗi buồn trong lòng tôi nó mới chân thành, còn các niềm vui đều hời hợt cả. (Thật ra cũng có những niềm vui rất chân thành, chỉ là ít hơn các niềm vui hời hợt mà thôi.) Sau khi viết ra như thế, tôi nghĩ là tôi cần học cách yêu những niềm vui cuộc sống một cách chân thành hơn nữa thì mới mong viết ra được nhiều hơn về những niềm vui chân thành.

Thực ra tôi cũng không có ý định biến blog này thành một nơi chỉ có niềm vui, vì bản thân tôi nếu đọc một blog toàn viết về những niềm vui thì lại cảm thấy có một cái gì đó không ổn. Cuộc đời này có cả niềm vui và nỗi buồn, cả hạnh phúc và nỗi đau, cả hy vọng và tuyệt vọng. Nếu bạn chỉ viết về những niềm vui cũng có nghĩa là bạn chưa chân thành với cuộc đời. Dĩ nhiên cuộc đời bạn có thể nhiều niềm vui hơn nỗi buồn – đó là cái phúc lành của bạn – nhưng không viết về những nỗi buồn cũng có nghĩa là bạn đang tránh né chúng. Dĩ nhiên, điều ngược lại cũng đúng, bạn không viết về những niềm vui cũng có nghĩa là bạn muốn tránh né chúng.

Tôi đã từng nghĩ, tôi muốn blog này sẽ nằm đúng trên ranh giới của buồn đau và hạnh phúc, bởi vì cuộc sống này nó là như thế. Khi bạn còn hồn nhiên, bạn đón nhận hạnh phúc cũng rất hồn nhiên, bạn tận hưởng nó mà không phải suy nghĩ gì. Nhưng rồi bạn lớn lên, nhiều niềm hạnh phúc bắt đầu rời bỏ bạn mà ra đi. Có những điều ra đi mãi mãi không bao giờ quay trở lại. Một người thân mất đi. Một người bạn vĩnh viễn bước ra khỏi cuộc đời bạn. Đó chính là những mất mát. Có những mất mát bạn sẽ dễ dàng chấp nhận, nhưng cũng có những mất mát khiến bạn đau đớn và day dứt trong nhiều năm. Cũng có những mất mát sẽ theo bạn trong suốt cuộc đời, dù bạn có thể không bao giờ nói ra, thậm chí không bao giờ thừa nhận.

Sau khi nếm trải khổ đau và mất mát, hạnh phúc với bạn sẽ trở nên mong manh hơn. Không phải là bạn không còn tin vào hạnh phúc, không phải là bạn không còn tha thiết với hạnh phúc, nhưng bạn không còn hồn nhiên trong hạnh phúc nữa. Bạn thận trọng hơn. Bạn sẽ biết nói những câu như “biết thế đã” hay “để từ từ coi thế nào”, dù là nói ra miệng hay chỉ nói trong đầu mình cho mình mình biết. Bạn không sợ hạnh phúc, bạn chỉ sợ hạnh phúc rồi sẽ lại tan thành sương khói, “tỉnh ra lại thấy mình lênh đênh”.

Những mất mát trong cuộc đời tôi không chỉ là sự mất mát những con người cụ thể mà nó là sự mất dần đi niềm tin rằng cuộc đời này còn có những gì đẹp đẽ để mà hướng tới, để mà phải nỗ lực mà vươn tới. Thỉnh thoảng cũng lóe lên một chút hy vọng là mình vẫn có thể hướng tới một điều gì đó tốt đẹp, nhưng rồi lại cảm thấy cái hy vọng của mình nó cứ như ánh sáng đến từ một ngôi sao thực ra đã chết từ ngàn năm trước.

Đôi hôm trước tôi hẹn bạn đi cà phê. Trong lúc chờ bạn, tôi mua một tờ Tuổi Trẻ đọc. Thề có trời đất, lúc ấy tôi cảm thấy như mình đang đọc một tập truyện cười. Những câu chuyện nực cười. Từ nông nghiệp cho tới y tế cho tới chuyện tính phí đường bộ. Không chỉ nực cười mà còn toàn là những câu chuyện quá cũ. Tôi đã giảm thiểu việc xem thời sự và đọc báo từ nhiều tháng nay. Tôi cũng đã đóng hẳn facebook. Công việc phân tích chính sách thì tôi đã bỏ được gần một năm tròn.

Nói chuyện với bạn về, tôi đã viết một bài thơ đặt tên là “Cô gái mặc áo ca-rô và cơn bão hoàn hảo”. Cô gái ấy là bạn tôi. Cơn bão hoàn hảo chính là thế giới đang rối tung rối mù này. Ý tưởng viết bài thơ ấy đến khi tôi chạy xe máy đằng sau cô bạn đạp xe đạp đi đằng trước trên phố Hàng Bạc. Sau những câu chuyện về thế giới hỗn loạn, tôi thấy một hình ảnh trái ngược, là một cô gái đạp xe trên phố dưới ánh nắng cuối hè đầu thu của Hà Nội, nhìn rất thanh bình, nên muốn ghi lại cái hình ảnh đấy.

Cô gái mặc áo ca-rô
Màu đỏ
Đạp xe trên phố
Giữa
Một cơn bão hoàn hảo
 
Phía sau là tôi
Đứng
Ở rìa cơn bão
Nhìn theo

Tôi đã từng muốn mỗi một bài viết của tôi trên blog này sẽ là một sự pha trộn của cả niềm vui và nỗi buồn, cả khổ đau và hạnh phúc, để từ đó những người đọc blog này có thể nhìn cuộc đời từ cả hai phía. Nhưng rồi tôi nhận ra là mình chẳng nên ép mình vào bất cứ khuôn mẫu nào cả. Không phải khi nào trong tuyệt vọng chúng ta và cuộc đời cũng có thể học được cách tha thứ cho nhau như lời Trịnh Công Sơn đã viết. Là một người viết, tôi rất hiểu là đôi khi có những thứ người viết viết ra trước tiên là để an ủi chính họ, để lưu giữ lấy những khoảnh khắc mà hy vọng lấn át tuyệt vọng, chứ cuộc đời này không nhất thiết là luôn luôn như những khoảnh khắc ấy. 

Là một người viết, tôi nghĩ rằng mình không những cần phải chân thực với bản thân mình mà còn phải chân thực với cả độc giả của mình nữa. Tôi không nên vì không thấy một niềm hạnh phúc hay một tia hy vọng nào đó lấp lánh đằng sau những khổ đau của cuộc đời mà tránh né không viết về chúng. Muốn sống sót giữa cuộc đời này, tôi tin là chúng ta cần hết sức chân thành với nó, cả niềm vui cũng như nỗi buồn.

Advertisements

One thought on “Tránh né hay chân thành?

  1. Pingback: Giữa vạn điều em sẽ nhớ sẽ quên | Living, Writing, Sharing

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s