Linh tinh chuyện cắt tóc

Tôi sinh ra với một mái tóc đen, thẳng như đa số gái Việt. Nếu mà tóc tôi nó cứ chịu như vậy thì tôi hẳn đã không phải tốn nhiều nơ-ron thần kinh để suy nghĩ về nó, tôi sẽ để tóc tém hoặc cắt một cái đầu vuông cả đời, không bao giờ uốn nhuộm gì hết trơn. Nhưng đến một cái việc cỏn con như vậy cũng vuột ra ngoài tầm tay của tôi!

Khi tôi học lớp 7-8 gì đó, tóc tôi bắt đầu xoăn lên thấy rõ. Dĩ nhiên không phải là một ngày ngủ dậy tóc tôi từ thẳng thành xoăn, mà nó bắt đầu xoăn dần từ lúc nào đó, chỉ biết là nhìn vào những bức ảnh cũ thì quanh cái khoảng thời gian năm tôi học lớp 7-8 có thể thấy tóc tôi bông xù ra rõ rệt. Chỗ này phải giải thích một tẹo là các bạn đừng nghĩ đến mấy cái đầu bông xù xinh đẹp trên ti vi và báo chí. Cá với các bạn là mấy mái tóc bông xù xinh đẹp phải 80-90% là tóc làm đó, không có tóc xù tự nhiên nào đẹp được như thế đâu :D. Thực ra tại mấy đứa bạn gọi tôi là Santa tóc xù chứ tôi chẳng biết dùng từ nào để mô tả cho chính xác. Khi tôi dùng curly thì các bạn Tây ai nấy đều bĩu môi bảo tóc tôi không đủ tiêu chuẩn để gọi là curly. Các bạn bảo chỉ hơi wavy thôi, nhưng quả thực cả đời tôi chưa được thấy sóng nào lại trông kỳ cục như tóc mình nên cũng không dám dùng từ ấy.

Một thời gian tôi nghĩ là chắc là do đến tuổi dậy thì trong người có nhiều biến đổi nên tóc tôi nó cũng biến đổi. Trừ những người biết tôi từ nhỏ, còn sau này ai gặp tôi cũng đinh ninh là tôi đã được sinh ra với một mái tóc như thế. Dạo ấy tôi đã phải nghĩ ngay ra một cái gốc gác cho cái đầu của mình. Nghĩa là nếu có ai hỏi, tôi sẽ giải thích là ngày xửa ngày xưa có một lần tôi ngủ dậy lười gội đầu bèn tháo đầu mình ra cho vào máy giặt :D. (Bạn nào đã đọc bộ truyện tranh Tiến sĩ Slump hẳn là nhớ trò này của bạn người máy Arale tinh quái.)

Cho tới tận năm ngoái (nghĩa là 2014), một lần chuyện phiếm với bạn cắt tóc quen, tôi mới có một giả thuyết mới. Bạn cắt tóc của tôi quả quyết rằng đó là hệ quả của vụ tiêm vắc-xin phòng dại của tôi. Dĩ nhiên không phải ai cũng phản ứng với vắc-xin ấy như tôi, nhưng bạn ấy biết có hai người sau khi tiêm vắc-xin phòng dại thì tóc đang thẳng thành xoăn như vậy. Tôi cũng chưa bao giờ đi tìm hiểu thêm về vấn đề này, nhưng tôi thấy giả thuyết ấy cũng thật thú vị. Trước khi năm học lớp 7 bắt đầu, tôi bị một con chó cắn cho tơi tả thật, và sau đó phải đi tiêm vắc-xin suốt một tuần hay sao ấy. Chỉ nhớ là dạo ấy ngày nào đi tiêm cũng được bố cho qua ăn quán cháo lừng danh đất Hà Nội ở Trần Nhân Tông, ngon bá cháy :D.

Tóm lại là dù nguyên nhân gì đi nữa thì từ đó tôi cũng bắt đầu phải mệt công suy nghĩ về mái tóc của mình. Trước đó thì rất đơn giản, mẹ tôi cắt tóc cho tôi, chỉ cần cắt bằng ngang tai, với một cái mái bằng là xong chuyện. Ngoài mẹ tôi ra tôi cũng không thích ai khác động vào đầu mình. Từ năm lớp 7-8 đó thì tôi nuôi tóc dài rồi cột túm lên, vì không còn để tóc ngắn như trước được nữa. Đến khi vào đại học, tôi bắt đầu nản với mái tóc dài, bèn giao đầu mình cho một ông cắt tóc, bảo là cắt cho tôi một cái đầu ngắn. Ông này cắt cho tôi một cái đầu thảm họa khiến tôi muốn khóc thét!

Sau đó, hình như là cùng năm, vì cái đầu thảm họa mà tôi đồng ý cho người ta đổ thuốc ép tóc lên đầu, chứ tôi ghét phải fake bất cứ thứ gì về mình. Thế là tôi lại có một mái tóc thẳng mượt, ngang tai, và dẹp lép vì thời ấy chưa có công nghệ ép phồng như bây giờ. Nhiều người khen xinh. Trừ bố tôi và ông nội tôi là bảo thích cái đầu xù của tôi hơn, nhưng bị mọi người gạt đi, bảo là ý kiến của hai ông già không quan trọng bằng ý kiến của các giai trẻ :D. Tôi thì chịu không thể chấp nhận cái mái tóc xinh đẹp ấy là của tôi được. Tôi không thích mái tóc cũ, nhưng tôi còn ghét mái tóc fake mới nhiều hơn vì mỗi lần nhìn vào trong gương tôi lại cảm thấy như tôi đã bị biến thành một ai đó khác chứ không còn là mình nữa. Chưa kể, tôi cũng ghét cái ý nghĩ là cứ sau mỗi sáu tháng một năm tôi lại phải tiếp tục đổ thuốc lên đầu để duy trì một cái đẹp giả tạo mà không khiến tôi cảm thấy bất cứ điều gì tốt đẹp hơn về bản thân mình.

Sau vụ ấy, tôi lại nuôi tóc dài, buộc lên, tết lại, xấu một tí cũng được, nhưng dễ chịu hơn rất nhiều. Nên là có một thời gian dài tôi có mái tóc dài ngang lưng. Bà ngoại tôi thì ưng lắm vì thấy phụ nữ trong nhà cứ đua nhau đi cắt ngắn hết cả, mà không biết rằng trong lòng tôi ngày đêm cũng chỉ mơ được cắt ngắn như thế :D. Sau này khi tôi cuối cùng cũng cắt phăng mái tóc dài đi, bà tôi tiếc mãi.

Sang tới Mỹ, tôi quyết định cắt ngắn. Nói gì thì nói Mỹ là một đất nước tự do, tôn trọng và khuyến khích tính cá nhân hơn Việt Nam rất nhiều. Chưa kể bạn là người nước ngoài thì dân Mỹ lại càng ít xét nét (như là các bạn Tây ở (các thành phố lớn ở) Việt Nam chính lại ít bị xét nét hơn người Việt). Thời gian sống ở Mỹ tôi đã giải phóng được rất nhiều cái tôi của mình, trong đó có chuyện tóc tai. Ngày ở Việt Nam trước đó, cứ mỗi khi tôi theo ai đó ra hàng cắt tóc để thăm dò chuyện cắt tóc của thiên hạ là y như rằng người thợ cắt tóc bảo với tôi một câu: cái đầu này phải ép đi! WTF!!! Thậm chí đa phần còn không nói được với tôi một câu tử tế, đừng nói là có ai hỏi tôi có muốn ép tóc không và vì sao tôi không muốn ép tóc. Họ nói với tôi kiểu muốn chữa bệnh cho tôi không bằng. (Mà tôi thì tính tự ái cao đừng hỏi 😀 .)

Bởi thế nên khi lần đầu bước vào tiệm cắt tóc ở gần nhà tại Mỹ, tôi thấy như đây mới là home town của mình: khi tôi bảo tôi muốn cắt tóc ngắn, người cắt tóc hỏi lại là tôi muốn cắt ngắn đến đâu. Period. Nhưng tôi lại chỉ cần có thế! Trong suốt nhiều năm tôi đã chỉ cần một người hỏi tôi một câu đơn giản có vậy thôi! Chừng nào còn chưa có người biết nói với tôi một câu như thế thì tôi còn tiếp tục tẩy chay các tiệm cắt tóc và tiếp tục nuôi tóc mình dài đến gót chân và người duy nhất sẽ “được” giúp tôi cắt đuôi tóc xấu chỉ có thể là mẹ tôi mà thôi! (Yeah tôi cực đoan vậy đó, đừng hỏi tại sao giờ này vẫn độc thân và lắm thời gian viết blog đến vậy :D.)

Sau này thì cũng có người giúp tôi hiểu ra là tôi không cần phải quá cực đoan đến vậy. Xưa giờ chỉ có những lời nói (và hành động) ngọt ngào mới có thể làm cái đầu cứng hơn đá của tôi tan chảy, còn ngoài ra không có phương thuốc nào khác 😀 – và lần đó cũng không phải ngoại lệ. (Chỗ này phải mở ngoặc tí là tôi cũng rất thích những lời phê bình mang tính xây dựng và chuyện này thì không mâu thuẫn gì với sự “hảo ngọt” của tôi hết.) Người đã ngọt ngào với tôi về chuyện tóc tai như vậy là một chị cắt tóc của tiệm đó mà tôi đã chẳng còn nhớ tên. Nhiều người cắt tóc khác ở tiệm đó không nói chuyện với tôi mấy mà tôi thì cũng không hay bắt chuyện ở những chốn như vậy (dù hay chủ động bắt chuyện ở những chốn khác, như WordPress chẳng hạn lol). Chị ấy đại khái đã hỏi chuyện tôi về tóc của tôi, và thay vì bảo tôi phải làm thế này, phải làm thế nọ thì đơn giản là đã nói với tôi một câu là em nên làm gì đó với tóc của mình, và giới thiệu cho tôi một vài sản phẩm dưỡng tóc đơn giản. Khỏi phải nói, tôi đã đồng ý mua một lọ moisturizer bán ở tiệm. Từ đó đến giờ tôi cũng thường xuyên dùng dạng sản phẩm này.

Sau đó thì tôi bắt đầu bớt định kiến với các tiệm cắt tóc hơn, và sau khi ở Mỹ về Việt Nam được chừng một năm thì tôi có được một bạn cắt tóc ưng ý ở cái Hà Nội này, sau khi cũng đã “qua tay” vài ba người và đều một đi không trở lại :D. Không phải vì bạn ấy cắt quá đẹp mà đơn giản là vì bạn ấy biết nói chuyện với tôi và dĩ nhiên là cắt tóc cũng ổn. Lần đầu tiên tôi tới làm tóc ở đó (khi ấy tóc lại đã dài), tôi đã đồng ý cho bạn ấy ép phồng phần mái và uốn lọn phần đuôi. Sau này tôi mới để ý là cái đầu ấy ở Hà Nội nhan nhản luôn, chắc là kiểu đầu phổ biến thợ làm tóc nào cũng làm được. Tôi cũng không ưng kiểu ấy lắm vì nó không hợp với tính cách của tôi, nhưng cũng không cảm thấy khó chịu. Nhưng tôi biết là tôi ưng bạn cắt tóc này. Sau lần ấy, bạn ấy hiểu tính tôi hơn, hiểu tóc tôi hơn, và bắt đầu cắt cho tôi những cái đầu ngắn ưng ý. Có ép tóc đâu một hai lần thì phải. Có lần bạn ấy than thở là làm ăn mà khó quá chắc phải dẹp tiệm về quê với vợ; tôi bảo, em mà về thì chị chỉ có nước nuôi tóc dài trở lại :D.

Thế mà tôi vẫn lười đóng góp vào kinh tế của tiệm :”>. Hiện tóc đã dài và xấu đến độ ra đường cũng bắt đầu tự cảm thấy xấu hổ, mà vẫn lười chưa ra cắt tóc (trong khi không ngại ở nhà lảm nhảm linh tinh về chuyện đầu tóc thế này). Tháng Chín vậy! 😛

 

Advertisements

2 thoughts on “Linh tinh chuyện cắt tóc

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s