“Cứu một mạng người như thế nào”

Nguyễn Hồng Anh dịch từ blog takingthemaskoff.

Tôi tỉnh dậy. Mọi thứ cứ lờ mờ. Tôi đang ở trong một căn phòng với một đám máy móc đã tắt. Có một cái rèm. Nó màu xanh. Có mọi người đang nói chuyện. Tôi có thể nhìn thấy họ nói chuyện. Tôi nhìn sang phải. Thấy mẹ. Bà đang khóc. Không chỉ là khóc mà là đang nức nở. Có nhiều người mặc áo màu xanh. Họ đang nói chuyện. Chẳng có ai nói chuyện với tôi.

Một lúc sau thì tôi ngồi dậy. Giờ thì tôi nhớ rồi. Tôi phải chết. Sao tôi lại ở đây nhỉ? Tôi chết rồi phải không? Đây có phải thật không vậy?

Tôi còn sống. Đêm trước tôi đã cố tự sát bằng việc uống tất cả các loại thuốc tìm thấy trong nhà; ngày hôm sau tôi bị bắt uống than hoạt tính và đã nôn trong nhiều giờ liền.

Nhưng tại sao các bác sĩ lại ở hết trong phòng tôi vào lúc nửa đêm thế này?

Tôi sau đó được biết là mình bị nghẽn nhĩ-thất độ 3 vào giữa đêm.

Nghẽn nhĩ-thất độ 3 ngăn không cho tim đẩy máu đến các cơ quan trong cơ thể. Dạng nghẽn nhĩ-thất này có thể gây ra mệt mỏi, chóng mặt, và ngất xỉu. Nghẽn nhĩ-thất độ 3 cần phải có can thiệp tức thì bởi nó có thể gây tử vong.

Tôi mười bảy tuổi. Tôi đang nhớ lại và tôi tức giận vì mình vẫn còn sống. Tôi hét lên với mẹ, vì đó là việc tôi vẫn làm. Bà chỉ biết yêu; nhận lấy tất cả sự giận dữ và cơn đau của tôi và tôi vẫn coi bà như một chỗ xả giận. Cuộc đời bà xưa giờ vẫn thế, và bây giờ nó lại tiếp tục như thế. Bởi vậy tôi đã hét lên, “Mẹ đi ra khỏi đây đi!!”

Bà lại khóc nhiều hơn nữa, và nhận lấy cơn giận dữ, như mọi khi. Bà luôn đổi lại bằng một tình yêu.

Tôi lại ngất đi lần nữa.

Tôi tỉnh dậy vào ngày kế tiếp. Có một gã đi vào. Gã mặc áo màu xanh. Tóc gã màu nâu, dài bình thường, và gã để râu. Tôi nhìn theo gã và tự nghĩ, “Đừng có mà nói gì không là tôi đấm cho đấy.”

“Xin chào, anh là Tom. Anh sẽ là y tá làm việc với em ngày hôm nay.”

Vậy đó, tôi phải nện gã này thôi. Tôi chẳng nói lời nào.

“Anh sẽ ở đây nếu em cần gì nhé. Anh có một cái thực đơn ở đây nếu em muốn gọi đồ ăn.”

Tôi sẽ không ăn gì cả; tôi ném cái thực đơn đi.

Thức ăn được mang đến hàng ngày và tôi không ăn. Tôi đã nghĩ là do tôi tức giận, nhưng giờ tôi biết là không phải.

Ngày nào gã kia cũng nói, “Xin chào, em có khỏe không? Anh có thể giúp gì được không?” Anh ta làm việc của anh ta và tôi mặc kệ. Mẹ tôi vẫn ở bên tôi hàng ngày và tôi vẫn luôn gây chuyện. Tom không phán xét gì chuyện tôi la hét với mẹ. Anh không nói nửa lời về chuyện đó. Anh nói chuyện với mẹ tôi vì bà cũng là y tá và bà có hỏi anh một số câu hỏi. Tôi chẳng quan tâm. Tôi chỉ muốn cho cả hai người ăn đấm.

Tôi vẫn hét lên với mẹ, nhưng quả tình tôi chẳng muốn bà rời khỏi căn phòng. Mẹ chẳng bao giờ bỏ đi. Đó là cách của bà. Một thứ tình cảm mà không ai khác, không ở đâu có, và nó được dành cho tôi. Tôi có thể có những giai đoạn khó khăn, nhưng tôi có điều đó. Tôi có mẹ. Tôi có thứ tình yêu mà ai cũng nên có. Nó là điều giúp tôi vượt qua được mọi chuyện. Tôi sẽ không đổi nó lấy thứ gì khác.

Từ bữa đó tới nay là bốn ngày. Mẹ mang cho tôi một chiếc áo nỉ. Áo của đội Minnesota Twins, đội mà tôi thích. Tôi yêu bóng chày và tôi yêu cái áo nỉ đó. Mẹ tôi biết điều này. Tôi đã định bảo mẹ mang cho tôi cái áo đó, nhưng nó đã ở đây rồi. Mỗi khi tôi đưa mắt nhìn, tôi lại thấy mẹ. Mẹ khóc, nhưng mẹ ở đó.

Tôi mặc chiếc áo đó vào. Gã Tom này lại đi vào. Anh ta cũng sẽ chẳng đi đâu. Tôi đoán đó là công việc của anh ta. Nhưng nó cũng là công việc của nhiều người khác nữa. Nhưng họ chẳng ngu ngốc tới mức ngày nào cũng hỏi tôi xem tôi thấy thế nào. Sự giận dữ của tôi đẩy họ ra xa như là tôi mong muốn. Chỉ có gã Tom ngu ngốc này là dường như không hiểu điều đó.

“Ồ em thích bóng chày à? Anh cũng thích. Đội Twins này cũng là đội mà anh thích đấy. Thế em bảo năm 1991 với năm 1987 thì năm nào họ chơi hay hơn?” (Đó là hai năm họ vô địch giải World Series.) Khi đó tôi 11 và 15 tuổi và đó là những khoảnh khắc tôi luôn luôn ghi nhớ.

Tôi nói. Tôi không thể bỏ qua được. “Ừa em thích bóng chày. Em nghĩ là năm 1991 họ chơi hay hơn.”

Tom bắt đầu nói chuyện với tôi về bóng chày, mọi thứ về môn thể thao này. Tôi bắt đầu trả lời bằng một từ, rồi hai ba từ. Rồi thì bằng cả câu.

Sau đó Tom nói, “Anh biết là em chẳng ăn gì mấy, và mẹ em bảo em là người khó ăn. Em có nghĩ là anh có thể cho em gọi món đặc biệt không? Anh biết là bác sĩ bảo em chưa thể ăn burger được, nhưng anh nghĩ là anh sẽ kiếm được cho em nếu em chịu ăn.”

“OK,” là câu trả lời của tôi.

Tôi ăn cái burger đó.

Ngày hôm sau. Tôi đã chờ Tom tới. Một chị nào đó khác đi vào phòng. Tôi cứ nghĩ, “Cái gã ngốc vẫn hay nói chuyện với mình đâu rồi? Quái quỷ thật. Ngu ngốc thật. Cái gã vớ vẩn ấy đâu rồi nhỉ?”

Tôi hỏi mẹ, “Tom đâu rồi?”

Anh ta nghỉ phép.

“Sao cũng được, anh ta cũng chỉ là một tên ngốc mà thôi,” tôi nói.

Sau hai ngày nghỉ phép thì Tom trở lại. Tôi không muốn thừa nhận, nhưng tôi đã rất vui khi thấy anh ấy và tôi đã mong anh ấy trở lại.

“Này, em đã bắt đầu cảm thấy khá hơn thì có vẻ như là bọn anh có thể tháo bớt một số máy móc ra khỏi người em được rồi đấy.”

Tôi đang ăn và Tom giúp tôi điền vào thực đơn và giúp tôi hiểu chuyện gì đang diễn ra.

Bác sĩ tâm lý (psychiatrist) của bệnh viện tới và tôi từ chối nói chuyện. Sau đó thì Tom bước vào.

“Anh nghe nói là em không chịu nói chuyện với bác sĩ. Việc đó là rất quan trọng để các bác sĩ biết là họ có thể làm gì để giúp em.”

Tôi đã học được cách tin tưởng gã ngốc này. Tôi nghĩ là anh ấy hiểu tôi. Anh ấy ở phe tôi. Anh ấy kiếm cho tôi một cái burger, anh ấy thích bóng chày, anh thấy thực sự để ý đến tôi và việc tôi thích gì. Anh ấy dành thời gian và quan tâm tới tôi. TỚI TÔI. Anh ấy dường như thực sự quan tâm tới tôi cho dù tôi có coi anh ấy như một gã ngốc vớ vẩn. Anh ấy ở phe tôi. Bởi vậy tôi đồng ý nói chuyện với bác sĩ.

Sau đó tôi được biết là họ muốn chuyển tôi tới tầng điều trị tâm lý trong bệnh viện. Không đời nào tôi nghe theo. Tôi sẽ phải dậy và rời đi á? Không không không không không.

Sau đó Tom lại tới nói chuyện với tôi. “Anh cần phải nói chuyện với em về việc này. Em biết đấy, nếu em không tự nguyện đi họ có thể buộc em phải đi mà em chẳng làm gì được. Em có thể bị ở lại đây lâu hơn theo cách đó. Em đã bảo là em ghét ở nhà mà. Em hãy nghĩ là mình đang đi nghỉ đi. Em cứ đi nói chuyện với mọi người, chơi các trò chơi. Họ có bàn bóng bàn đấy, em bảo là em thích chơi bóng bàn mà.”

Tom biết là tôi thích chơi bóng bàn và chẳng ai khác biết cả vì nào có ai hỏi. Chả có ai khác để ý tới cái áo tôi mặc, nói chuyện về bóng chày, hay là biết tôi thích ăn hamburger. Chẳng có ai khác vi phạm quy định của bệnh viện và kiếm cho tôi một cái burger. Chẳng có ai khác nói chuyện với tôi như một con người. Vì vậy, nếu anh ấy bảo chuyển đi là ok thì tôi tin. Tôi nói, “Ok em sẽ đi.”

Anh nói, “Tuyệt, anh sẽ đi lên đó với em. Nhưng trước tiên anh có một điều bất ngờ.”

Rồi Tony Oliva, một ngôi sao đã nghỉ hưu của đội Twins (người mà đã thiếu đúng một phiếu để được vào ngôi nhà danh vọng vào năm 2014), bước vào với một cây gậy bóng chày từ giải world series. Ông nói chuyện về bóng chày với tôi và Tom cả tiếng đồng hồ. Ông ký tên lên chiếc gậy rồi tặng nó cho tôi.

Tom bắt gặp ông đi thăm ai đó trong bệnh viện và đã tiếp cận và làm phiền ông nhiều lần cho tới khi ông đồng ý tới gặp tôi. Tom đã làm việc này vào các giờ nghỉ và ngày nghỉ.

Tôi, một fan cuồng 17 tuổi của đội Twins, cứ ngỡ như mình ở thiên đường. Bóng chày là môn thể thao mà tôi ưa thích. Đó là một điều tuyệt chưa từng có. Tôi đã cười. Mẹ tôi bảo, “Đó là lần đầu tiên tôi nhìn thấy thằng bé cười trong suốt nhiều tháng,” rồi lại khóc nức nở. Cứ như là mẹ tôi biết là kể từ thời điểm ấy tôi sẽ ổn.

Tôi đi cùng với Tom lên khu vực điều trị tâm lý cho người thành niên. Tôi cầm theo chiếc gậy trong tay mình. Khi tôi mở những cánh cửa đó ra cuộc sống mới của tôi bắt đầu. Nó không phải một sự kết thúc, mà là một sự khởi đầu cho tôi.

Tôi đã có một ý tưởng đúng. Tôi cần phải giết chết chính mình, nhưng không phải theo nghĩa đen. Tôi cần phải giết chết cái tôi giả (false self) của mình. Đó là cách mà bạn hàn gắn.

Tôi đã bước qua những cánh cửa đó. Những cánh cửa đã mở ra và đó là bắt đầu của một hành trình dài đầy đau khổ. Đó là sự mở ra cho một sự khởi đầu mới. Tom giống như một người chăn cừu. Tôi chính là chú cừu đi lạc.

Tôi đã không tài nào có thể bước qua được những cánh cửa đó nếu không có Tom.

Tất cả bắt đầu bằng việc anh ấy xuất hiện và nói xin chào. Anh ấy để ý mọi thứ, gây dựng mối quan hệ, làm nhiều hơn những gì cần làm, và không phải lúc nào cũng đi theo các nguyên tắc. Anh ấy đã có vợ và con cái và một cuộc sống riêng nhưng ở trong bệnh viện đó anh ấy dành ưu tiên cho tôi. Thời gian mà tôi ở trong căn phòng đó, có anh ấy, có những lúc tôi đã là thứ quan trọng nhất trên đời. Khi anh ấy rời khỏi đó, tôi chắc là anh vẫn sống cuộc sống bình thường của mình. Nhưng khi anh ấy ở đó với tôi, anh ấy chỉ hoàn toàn tập trung vào tôi. Anh ấy không bị xao lãng bởi những điều khác. Anh ấy đã hoàn toàn ở đó với tôi. Trước đó anh ấy chỉ đơn giản là ở đó. Nói xin chào.

Tôi nghe mọi người nói là Tony Oliva đã khiến tôi chịu chuyển lên đó, rằng ông ấy đã cứu sống tôi. Tuy rằng điều đó thật tuyệt, và ngày hôm đó thật đáng nhớ, nhưng sự thật là Tom đã giúp tôi lên đó. Anh ấy là người đã cứu sống tôi. Những chuyện xảy ra sau những cánh cửa đó lại là một câu chuyện khác để kể vào một hôm khác.

Bạn thường nghĩ là bạn cứu sống một người theo cách bạn thấy trên TV thế này:

Ai đó đang bị kẹt trong một đám cháy tại một tòa nhà cao tầng. Người lính cứu hỏa lao vào để cứu anh ta. Người lính cứu hỏa có đủ mọi trang bị cần thiết và đã được đào tạo cẩn thận. Anh ta đã sẵn sàng với nhiệm vụ này và đưa được người kia ra khỏi tòa nhà.

Nhưng mọi chuyện lại không diễn ra như thế. Đôi khi người ta bị cháy và chết dần ở trong lòng. Chúng ta chẳng làm gì cả. Chúng ta để cho họ cháy. Tất cả chúng ta đều thế. Chúng ta quá bận rộn với cuộc sống của chính mình.

Bạn không cứu một mạng người bằng cách lao vào một tòa nhà đang cháy. Bạn cứu một mạng người bằng cách nói xin chào.

Hy vọng tất cả các bạn đều là Tom của một ai đó hôm nay.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s