Những niềm vui học hành

Những quãng đời đi học của tôi vui nhiều hơn buồn. Trừ trên giảng đường đại học là buồn nhiều hơn vui. Nhưng kể cả trong những năm đó thì cuộc đời tôi vẫn được cứu rỗi bởi môn tiếng Pháp.

Trong mười hai năm phổ thông, có hai môn học mà tôi tuyệt đối yêu thích, đó là Toán và Tiếng Anh. Với hai môn này chưa bao giờ tôi có cảm giác là mình phải học, cũng chưa bao giờ tôi phải băn khoăn về chuyện điểm số. Nói đơn giản là cứ học là vui rồi.

Nhưng tôi lại không có duyên với mấy lớp chuyên toán. Năm lớp 4 đã đứng trước một cơ hội “lịch sử” là vô một lớp chuyên toán, nhưng không có người đưa đi học mà cũng không được cho đi xe đạp một mình, nên là mất cơ hội lịch sử dù đã thi đậu. Mãi tới năm lớp 8 cuộc đời mới lại xô đẩy tôi vô một lớp chuyên toán khác. Của đáng tội, học được một năm thì nhà nước bãi bỏ chế độ trường chuyên lớp chọn. Dĩ nhiên là năm lớp 9 trường tôi vẫn, coi như là lén lút, dạy cho học sinh theo chương trình chuyên, vì khi ấy chương trình phổ thông hết cấp bình thường chúng tôi đã nuốt hết rồi, hổng lẽ bắt chúng tôi học lại những thứ với chúng tôi là dễ vô cùng ấy. Hai năm đó việc học toán đúng là như ở thiên đường. Vào cấp ba tôi thi vô trường chuyên trượt, lại về học trường làng.

Ngoài hai môn yêu thích tuyệt đối đó thì nói thật, hầu như môn nào tôi cũng thích hết, chắc chỉ trừ có môn thể dục với môn giáo dục con dâu là không thích tí nào. Nghĩ lại cũng buồn cười, chả hiểu học mấy môn Lịch sử, Địa lý ngày ấy tôi thích ở điểm nào khi mà rời trường cấp ba mới là lúc tôi thực sự tự học lại từ đầu các kiến thức lịch sử, địa lý cần thiết, bởi trước đó chủ yếu toàn học vẹt những cái lăng nhăng. Ký ức về hai môn này ở nhà trường thực ra chỉ còn lại mấy cái bản đồ. Với môn Địa lý thì rõ rồi, còn với môn Lịch sử tôi cũng thích những bài tập về nhà là vẽ lại một cái bản đồ đơn giản để nhìn vô đó mà kể chuyện quân ta quân địch oánh nhau như nào.

Nhắc tới vẽ, tổng kết lại mười hai năm phổ thông thực ra chỉ có một môn có thể làm tôi thức thâu đêm làm bài tập mà lại còn thấy khoái chí, ấy là môn vẽ kỹ thuật. Là vẽ hình chiếu đứng, hình chiếu cạnh, hình chiếu bằng gì đó của mấy cái chi tiết máy móc ấy. Thiệt ra tôi chẳng hiểu bậc phổ thông học cái môn ấy làm chi, chắc định trang bị cho mọi công dân trẻ một nền tảng để sau này sẵn lòng xây dựng một nhà nước công nghiệp hóa. Kết quả thì ai cũng biết rồi, đến cái ốc vít “đạt chuẩn” cũng làm không xong lol. (Hình như ngày ấy còn phải học môn kỹ thuật nông nghiệp nữa, nhưng nếu tôi không nhầm thì chúng tôi cũng không phải học mấy vì bản thân các thầy cô giáo cũng ngán ngẩm nên thầy trò cùng nhau dạy và học cho xong chuyện.) Dù sao thì với tôi môn kỹ thuật công nghiệp ấy cũng như một thú giải trí vui vẻ.

Nhắc tới máy móc lại muốn nói quàng sang môn Vật lý. Thiệt tình tôi mê môn Vật lý chỉ sau có hai môn Toán với Tiếng Anh mà thôi. Cơ học, quang học, nhiệt học, năng lượng nguyên tử, vân vân, phần nào tôi cũng mê hết á. Nhưng rồi mọi thứ cũng chỉ dừng ở mức lấy việc giải bài tập vật lý làm nguồn vui, ôn thi đại học đỡ bị xì trét, chứ tôi cũng chẳng đi tới đâu nữa hay có kỷ niệm gì đặc biệt với môn này cả.

Nhắc tới vui thú học hành, thiệt không thể không nhắc tới các lớp học thêm. Trái với câu chuyện về mặt trái của việc dạy thêm học thêm trên mặt báo, tôi rất thích các lớp học thêm. Đơn giản là vì ở đó tôi… được học thêm. Tôi ngày ấy vốn là loại trẻ con ham học hơn ham chơi, nên thành thực mà nói học trên lớp là không đủ. Tôi bắt đầu đi học thêm từ rất sớm, ngay những năm cấp một luôn. Cũng một phần là vì năm nào cũng phải thi vào lớp chọn, nhưng tôi nghĩ phần nhiều hơn là vì mẹ tôi vốn cũng là người ham học nên rất thích con cái học cho nhiều, nên những ngày ấy mẹ tôi rất xăng xái đi tìm các lớp dạy thêm có tiếng của các thầy giáo giỏi rồi xin cho tôi vô học.

Ở mấy lớp đó tôi được học sâu hơn và nhiều hơn những gì được dạy trên lớp chính quy. Các thầy dạy có lẽ chủ yếu cũng vì mục đích mở mang thêm kiến thức cho học sinh chứ không phải là kiểu trò nhắm học thầy đó để thi vô trường chuyên lớp chọn mà thầy đó dạy hay để làm được bài kiểm tra trên lớp. Tôi nghĩ là ở mấy lớp đó các thầy được dạy thoải mái hơn, không bị ép theo chương trình khung nào, mà bọn học trò như tôi học cũng thấy khoái chí hơn. Dĩ nhiên hẳn là có những bạn bị bố mẹ bắt ngồi vô các lớp đó mà có khi không theo kịp mấy đứa nhanh nhẹn trong lớp thì hẳn câu chuyện học thêm của các bạn ấy đã là một câu chuyện khác, không vui vẻ như câu chuyện của tôi.

Sau này sang tới Mỹ dĩ nhiên tôi cũng có những niềm vui học hành, nhưng thành thực mà nói những niềm vui ấy không còn được tự do và đơn giản như thời niên thiếu cắp sách tới lớp nữa. Tôi cứ bị giằng co giữa “học tập vị học tập” hay “học tập vị nhân sinh”. Mấy đứa bạn học đã từng đi làm rồi trở lại trường để học cao học như tôi cũng cảm thấy cuộc sống của một sinh viên sau đại học rõ ràng cứ thiếu đi một cái gì đó. Nhưng bọn họ rất dứt khoát trong việc hoàn thành chương trình cao học rồi trở lại làm việc như một practitioner. Có bạn còn lựa chọn ngay từ đầu chỉ học coursework, không làm nghiên cứu. Tôi cứ như con cá vàng lửng lơ giữa hai dòng nước, chẳng chọn được dòng nào mà mặc cho dòng đời xô đẩy.

Ngoài ba mươi tuổi, tôi và những người bạn đồng trang lứa không ít người cảm thấy bế tắc và chán nản, nhiều người xác định giờ chỉ muốn “sống cho qua ngày”. Vài tuần trước ngồi nói chuyện với một người bạn trong đám ấy, bạn tiết lộ tuy nói là nói vậy nhưng bạn vẫn mong chừng một vài năm nữa, cuộc sống ổn định hơn, bạn sẽ đăng ký học một chương trình thạc sĩ liên kết tại đây. Bất chợt nhớ về một lần than thở với bạn khoảng hai năm trước, rằng học xong mà thấy cũng chẳng dùng được gì nhiều trong công việc. Bạn bảo, nhưng những gì mình học được thì sẽ mãi mãi là của mình.

Advertisements

7 thoughts on “Những niềm vui học hành

  1. Bà Tám

    Tôi sợ Vật Lý và Toán nhất. Thật tình mà nói, tôi chẳng thích học môn gì cả ngoài môn Văn tại vì tôi không bao giờ có cảm giác học Văn, tôi chỉ đọc chơi cho vui thôi, viết luận cho vui thôi. Còn chuyện học rồi có đi làm đúng với ngành mình học hay không thì nhiều khi cũng có phần nào duyên nợ với nghề. Tôi gặp rất nhiều người học một đàng đi làm một nẻo. Còn tôi thì suốt cả đời hầu như chẳng mấy khi dùng đến kiến thức thu thập trong trường.

    Liked by 1 person

    Reply
      1. Matt

        Í em là hồi chị còn học phổ thông ấy !
        Em cũng học bên tự nhiên, nhưng hồi xưa thích nhất vẫn là Lịch sử, có lẽ là vì có vài năm thầy cô dạy rất hay, tới mức em suýt nghỉ đội tuyển Toán để đi học Sử. Nhưng sau này, chả hiểu sao không còn thích thú gì nữa cả.
        Còn tiếng Anh luôn là một thảm họa của em hồi còn học đại học. Lol

        Liked by 1 person

  2. Anonymous

    Môn địa lý thì từ hồi tớ đi chơi tớ mới phân biệt được đâu là ở đâu, còn đi làm thì mới phân biệt được Bắc Trung Nam gồm những tỉnh gì =)).

    Liked by 1 person

    Reply
  3. Pingback: Học hành: vui và không vui | Sống để kể chuyện

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s