Tag Archives: đọc sách

Khi không viết thì làm gì?

Nghe oai quá, cứ như thể là bình thường mình chăm viết lắm ấy. Chẳng qua là hết năm cũng muốn bộc bạch một chút chuyện blog này năm rồi không viết lách gì mấy.

Bảo bận thì cũng không hẳn, nhưng quả là đầu óc bận rộn chuyện này chuyện nọ, không có thời gian suy ngẫm nhiều nên đâm ra cũng chẳng buồn viết.

Với cả, hình như là hết vốn để có thể viết như không cần phải nghĩ. Hồi hai mươi tuổi thì tung tẩy đi khám phá thế giới, nhìn thấy cái gì trải nghiệm cái gì cũng thích về viết ra kể chuyện cho cả thế giới nghe. Sang tới ba mươi đột nhiên thấy mình ngồi xó nhà đào mộ quá khứ lên viết lách. Viết một hồi thì thấy rất khó chịu, cứ như thể cuộc đời mình chẳng còn gì, chỉ còn một quá khứ đã lùi lại phía sau mà cứ tiếc nuối. (Có khi thế thật.) Cũng muốn lại được lao đầu vào cuộc sống như ngày nào, nhưng gì thì gì cũng không còn hai mươi tuổi nữa, muốn cũng chẳng biết lao đầu vào đâu.

Như đã kể ở post trước thì phải, tự dưng cuộc đời ném đến cho tôi một công việc, không phải những gì tôi đã từng theo đuổi, không như những gì tôi đã từng hình dung về một công việc mình sẽ làm, nhưng rốt cuộc lại là công việc khiến tôi thỏa mãn, chú tâm, và (gần như) không còn mơ tưởng đến một công việc khác hoặc phải nặn óc ra nghĩ ngợi xem bỏ việc rồi thì làm gì tiếp đây. Tôi cảm thấy mình bắt đầu biết mùi vị của sự ổn định.

Vậy nên không viết thì tôi sống làm các việc khác thôi.

Trước đây có những lúc lâu lâu không viết gì tôi sẽ cảm thấy bức bối lắm, cứ như cuộc sống của mình thiếu đi thứ gì đó. Nhưng dần dần tôi học được là cuộc sống không nhất thiết phải đóng khung cái gì cả. Hôm nay thế này, mai có thể thế khác. Tốt nhất là cứ theo tự nhiên mà sống, nghĩa là cuộc đời hôm nay có gì thì cứ theo đó mà tính. Nếu cảm thấy không có gì để viết thì thôi không viết đi làm việc khác. Việc này với những người không phải viết để kiếm sống thì cũng không khó lắm.

Nhưng còn một lý do khác nữa khiến tôi có thể ngừng viết mà không thấy muộn phiền gì, đó là, như đã nhắc ở trên, tôi cảm thấy mình đang thiếu vốn để viết lách. Bởi vậy, tạm ngừng viết để sống cũng là việc nên làm. Ngoài ra tôi cũng cố gắng dành thời gian đọc sách, hy vọng qua đó cũng cảm nhận thêm được một vài điều mà cuộc sống nhỏ bé của mình không thể mang đến cho mình.

Rốt cục thì dông dài rồi cũng nên trả lời chi tiết hơn một chút cái câu hỏi mà tôi đã đặt ra ở đây. Năm rồi không dành nhiều thời gian viết lách thì tôi làm gì?

Ngoài việc lao động kiếm sống thì chắc tôi dành nhiều thời gian cho vấn đề sức khỏe, cả cá nhân và gia đình. Đầu năm tôi dính ngay một chấn thương nhẹ, nên cả năm phải ưu tiên việc tập luyện cũng như thay đổi lối sống cho phù hợp hơn với sức khỏe của mình. Rồi giữa năm thì đau mắt, cuối năm thì đau răng, cũng lại tiếp tục thay đổi một vài thói quen sinh hoạt. Nhờ thế mà sau nhiều thập kỷ sống trong lười biếng, rốt cuộc cũng có ngày con sloth tôi đây ngày nào cũng chăm chỉ thể dục thể thao, uống nhiều nước, và tìm hoa quả để ăn. Thật là kỳ diệu.

Trong nhà thì rải đều từ đầu năm đến cuối năm nhiều người đi bệnh viện, nặng có nhẹ có, thành thử tôi cũng nhiều dịp được học làm người nhà bệnh nhân cũng như được tham quan nhiều bệnh viện khác nhau.

Ngoài ra thì cũng chỉ có đọc sách chứ cũng không có hoạt động nào đáng kể. (Vậy mà cũng đòi “không viết thì sống làm các việc khác” nghe như thể nhiều việc khác để làm lắm.) Năm ngoái tôi đọc được 40 quyển nên năm nay cũng mạo muội đặt mục tiêu đọc 36 quyển, nghĩa là trung bình một tháng ba quyển. Đến giờ này thì đang đọc quyển thứ 26 mà không biết có xong nổi trước khi sang năm mới không. Sang năm chắc giảm mục tiêu xuống còn 24 quyển thôi.

Quyển số 26 mà tôi đang đọc là Phan Khôi – Tác phẩm đăng báo 1933-1934. Nếu trước thềm năm mới mà đọc xong quyển này thì tôi cũng đủ mãn nguyện cho cái sự đọc của mình năm nay. Chả là quyển này nó dài quá mà tôi còn trót mua cả quyển 1935 nữa kia. Năm nay đọc cho xong sang năm còn có động lực phấn đấu đọc quyển kia. Ngày trước đọc lõm bõm trên mạng vài bài của cụ Phan Khôi tôi thấy hâm mộ ông cụ lắm. Nhưng nhai một quyển tuyển tập dày gần 600 trang khổ 16×24 lại là một chuyện khác. Một món ăn ngon đến mấy mà ăn nhiều cũng thành bội thực. Nhưng sách đã trót mua những hai quyển, sống chết cũng phải đọc cho xong một quyển chứ.

À còn một việc nữa có lẽ cũng nên nhắc qua, ấy là shopping. Chuyện này nói ra cũng nhiều thứ để bàn lắm, nhưng nói gọn lại thì sau hai năm thắt lưng buộc bụng vì không có tiền, năm rồi tôi lại mua sắm hơi nhiều, từ nội thất cho tới gia dụng cho tới quần áo, giày dép. Gọi là nội thất cho oai, thực ra chỉ là một chiếc giường gấp ném uỳnh vào góc phòng khách sát cửa sổ để có chỗ nằm chơi cho sướng đời, mặc cho nó phá vỡ hết cả kiến trúc nội thất cái phòng khách. Nói nôm na là nó chẳng ăn nhập gì với tất cả các món đồ đã có trong phòng khách. Nhưng nhờ có nó mà cuộc đời bé nhỏ của tôi và của những người đến chơi thì đã được nâng lên một tầm cao mới. Chờ khi nào trúng Vietlot tôi sẽ mua một cái sofa góc thật đẹp để cải thiện mỹ quan.

Chuyện mua quần áo, giày dép thì là một câu chuyện dài về công cuộc tìm kiếm phong cách cũng như học cách tiêu tiền của phụ nữ, ở đây không có đất để kể ra. Còn trong đám “phụ kiện” mà năm rồi sắm sửa tôi ưng nhất là cái balo kéo của Samsonite. Nhờ có nó mà cuộc đời tôi tại các sân bay cũng đã được nâng lên một tầm cao mới, không còn phải lôi thôi lếch thếch đeo (hoặc kéo lê) mấy cái túi vải để giảm tải cho cái cột sống khốn khổ của tôi.

Một lời cuối không chỉ là chuyện lười viết lách năm rồi mà còn cả chuyện lười trả lời một số bạn đã nhắn tin hoặc gửi comment cho tôi, hầu hết là liên quan đến câu chuyện trầm cảm. Loạt bài viết và dịch liên quan đến trầm cảm trên blog này có vẻ được nhiều người tìm thấy khi đi tìm kiếm thông tin trên mạng. Một số người nhắn cho tôi nói rằng họ muốn tôi cho họ ít lời khuyên. Việc này khiến tôi thấy hơi bối rối, vì cơ bản những gì tôi nghĩ có thể hữu ích với những người trầm cảm tôi đã chia sẻ trên blog này rồi.

Thực tế là tôi đã có gặp hoặc có trao đổi riêng với một vài người nhưng tôi không cảm thấy là mình có thể “khuyên” được gì nhiều hơn là những gì tôi đã từng viết ra trên đây. Bởi vì thực sự để có thể “khuyên” bạn một điều gì, ngoài chuyện lắng nghe những gì bạn nói, tôi sẽ gần như phải thực hành như một nhà tâm lý học lâm sàng, mà đó thực sự là một công việc cần có chuyên môn sâu và kinh nghiệm trong khi tôi không có cả hai thứ đó.

Tôi cũng không có hiểu biết về việc can thiệp, trị liệu tâm lý, và điều trị lâm sàng ở Việt Nam nên lại càng không dám đưa ra lời khuyên nào. Tôi chỉ dựa vào một ít trải nghiệm của mình, viết ra vài điều hy vọng những người trầm cảm đọc xong có thể hình dung rõ hơn một chút về chứng trầm cảm và các biện pháp can thiệp, hỗ trợ để khi tìm kiếm sự giúp đỡ ở đâu họ cũng bớt mù mờ, có thêm chút niềm tin, hoặc có thể tỉnh táo hơn trong việc tìm kiếm đúng sự giúp đỡ mà mình cần hoặc hợp tác với người điều trị được tốt hơn. Hoặc làm một điều gì đó để giúp đỡ chính mình.

Trầm cảm không có nghĩa là bạn sẽ mất đi lý trí của mình. Cơ bản là bạn gặp khó khăn trong việc kiểm soát cảm xúc của mình, và qua đó làm cho lý trí dường như rối loạn. Nhưng sẽ có những lúc cảm xúc hỗn loạn lắng xuống, bạn sẽ lắng nghe được lý trí của mình. Khi đó có thể đọc một vài bài viết của tôi sẽ hữu ích với bạn.

Dĩ nhiên tôi cũng hiểu đọc chỉ là một trong nhiều hình thức tiếp nhận thông tin và viết cũng chỉ là một trong nhiều hình thức chia sẻ. Nhưng ở một chừng mực nào đó, viết là cách tốt nhất tôi có thể chia sẻ.

Một bài dài để kết lại một năm yên ắng. Cảm ơn các bạn đã ghé chơi và hẹn gặp lại năm tới.

Advertisements

Nếu không đọc sách

Nếu không đọc sách, có lẽ tôi sẽ cảm thấy rất cô đơn.

Đó là điều tôi nghĩ khi đọc một cuốn sách lúc chiều nay.

Đó là một cuốn sách kỹ thuật để phục vụ cho công việc, nhưng nó giúp tôi mở mắt ra rất nhiều. Nó giải thích được nhiều điều về những kinh nghiệm trước đây của tôi. Nó cũng nói cho tôi biết những gì trực giác tôi đã từng mách bảo, những bước tôi đã từng mày mò dò dẫm là đúng hay là sai. Nó cũng nói với tôi về những sai lầm thường gặp, về một vài kinh nghiệm để tránh những sai lầm đó. Giá như khi đi làm có một senior giảng giải và chỉ bảo cho tôi những điều này thì có lẽ tôi đã không nhảy việc nhiều đến vậy :D. Cách đây hơn tháng chuyện phiếm với mấy bạn đồng nghiệp tôi có nói một lý do tôi nhảy việc nhiều là bởi tôi thường cảm thấy cô đơn trong công việc.

Nhìn rộng ra, chẳng phải mỗi trong công việc mà trong cuộc sống nói chung sách vở với tôi không phải chỉ là một thú giải trí giết thời gian mà nó đã chia sẻ và nâng đỡ tinh thần cho tôi rất nhiều . Khi vui, tôi đọc sách. Khi buồn, tôi cũng đọc sách. Khi hoang mang, tôi lại càng tìm đến với sách. Ruột gan tác giả dốc ra thành con chữ thì tôi cũng mang tim phổi mình ra mà đọc chứ không phải đọc bằng não bộ với các chiến thuật đọc nhanh hiểu nhiều. Sách chia sẻ với tôi những điều tôi đã rõ mười mươi nhưng cũng chia sẻ được cả với tôi những điều tôi còn thấy mơ hồ hư ảo.

Nếu không đọc sách, biết đâu tôi cũng đã gia nhập một giáo phái cực đoan nào rồi cũng nên.