Tag Archives: U23

Sau trận chung kết

Là khép lại một hành trình. Là bắt đầu một chặng đường chinh phục mới. Đúng như Tiến Dũng viết.

Cảm ơn các chàng trai, ban huấn luyện, và tất cả những người đã đổ bao công sức vào bóng đá Việt Nam để chúng ta có được một hành trình U23 Châu Á đầy cảm xúc như vừa rồi. Nhờ có hành trình ấy, Việt Nam vừa có một ký ức tập thể vô cùng tươi đẹp.

Cảm ơn các chàng trai đã biến tất cả người xem bóng đá Việt Nam trở thành những người đang yêu trong mấy tuần vừa qua.

Với cá nhân tôi, bóng đá là một tình yêu phai nhạt đã lâu. Sau một thời ăn ngủ bóng đá, khóc cười cùng bóng đá, thì mười mấy năm vừa rồi tôi chỉ còn xem bập bõm và thậm chí bỏ xem cả tin tức. Trận bóng lớn cuối cùng mà ký ức tôi còn lưu lại là một trận chung kết C1. Với bóng đá Việt Nam tôi lại càng thờ ơ. Ngoài những ký ức về một “thế hệ vàng” ngày trước, những cái tên như Văn Quyến, Công Vinh không gợi lên cho tôi cảm xúc gì. Tôi cũng không biết đã bao giờ xem CV đá hay chưa nữa.

Cho đến khi U23 Việt Nam thắng Iraq tôi mới bắt đầu quan tâm trở lại. Nhưng trận đá với Qatar ban đầu tôi cũng chẳng dám xem. Tôi không có niềm tin gì vào trận đấu ấy. Hay nói đúng hơn, tôi không dám gieo xuống một niềm tin, vì trong lòng đầy nỗi sợ hãi một sự thất vọng. Chả cần tìm hiểu tôi cũng biết Qatar là đội mạnh. Thắng Qatar thì vào đến chung kết cơ mà. Làm sao tôi dám mơ.

Tôi cứ thấp thỏm vừa làm việc chốc chốc lại mở một cái trang tin tường thuật trận đấu để hóng xem diễn biến thế nào. Việc Qatar ép sân, rồi ghi bàn lại càng khiến tôi không dám xem Việt Nam đá.

Và rồi Quang Hải ghi bàn.

Đến giờ này thì cụm từ “Quang Hải ghi bàn” đã có thể gợi lên vô vàn cảm xúc đối với người xem bóng đá Việt Nam.

Quang Hải ghi bàn. Thật như một câu thần chú.

Lúc ấy tôi không thể chỉ xem tường thuật bằng chữ nữa. Lúc ấy tôi hiểu ra rất nhanh là nếu tôi không xem trận đấu ngay là tôi sẽ bỏ lỡ cuộc sống đang diễn ra, như thể cuộc sống sẽ trôi qua ngay trước mắt tôi mà tôi không còn là một phần của nó.

Sự dõi theo ngắn ngủi của tôi với U23 Việt Nam tại giải đấu này, từ lúc Quang Hải ghi bàn gỡ hòa 1-1 trước Qatar cho đến hết trận chung kết kịch tính ngày hôm qua cũng đã khiến tôi cảm thấy mình quá may mắn vì đã được xem các bạn đá và được sống trong những cảm xúc mà tôi sẽ không bao giờ quên.

Cũng như nhiều người khác, tôi rất khâm phục các bạn và cũng học được nhiều điều từ các bạn.

Hôm nay, 28/1/2018, chào mừng các bạn trở về nhà!

 

Trước trận chung kết

Quá nhiều cảm xúc, quá nhiều suy nghĩ, quá nhiều câu hỏi từ sau trận thắng lịch sử của U23 Việt Nam trước U23 Qatar ngày 23/1/2018. Cũng cố gắng viết ra một vài dòng suy nghĩ, nhưng rồi vẫn lung tung beng, nhiều suy nghĩ vẫn chưa viết ra được thành lời cho chuẩn xác.

Loáng một cái đã đến ngày chung kết. Nhà chẳng có lá cờ nào. Nhưng tóc trên đầu đã kịp đỏ B-) . Không có sao vàng trên đầu. Nhưng không sao cả. Bao nhiêu Sao Vàng đang ở Thường Châu hết rồi. Thời tiết Thường Châu vẫn lạnh.

Ngày nào cũng mải miết đọc tin về U23. Trong khi các cháu gái rồ dại vì các chàng trai, mình lại nhiệt liệt hâm mộ ông già người Hàn. Trai trẻ có thể máu, trông có vẻ tự tin, nhưng dường như về tinh thần ông già vẫn đang làm một chỗ dựa vững chắc. Cho toàn đội. Cho cả một đất nước vừa mới quen.

Việt Nam nên tạc tượng ông Park! Ông ấy không chỉ là Guus Hiddink Việt Nam. Ông ấy là một người Hàn Quốc vĩ đại. Mr Park Hang-Seo is The Great Korean.

Như một bài viết mới đăng trên TTO, chúng ta ai cũng hiểu là Uzbek rất mạnh. Nhưng đã vào trận thì phải quyết thắng. Từ sau cái buổi chiều 23/1/2018, Việt Nam đã vĩnh viễn thay đổi! Đã vào trận phải quyết thắng! Phải dám nghĩ thì mới dám làm!

Một số anh nhà báo trên Fox Sports cứ bàn ra tán vào chuyện Việt Nam chơi phòng thủ, rằng thì là mà phòng thủ không nằm trong DNA của người Việt, blah blah blah. Các anh thân mến, đã từ lâu chúng ta đều biết chẳng có gì bất biến, mọi thứ đều thay đổi.

Việt Nam là một nước nhỏ nằm ở vị trí đắc địa, là nơi cửa ngõ hướng ra biển, là lý do vì sao các nước lớn luôn nhòm ngó. Chính vì thế, trong DNA của chúng tôi luôn dành chỗ cho sự linh hoạt. Chúng tôi luôn buộc phải linh hoạt.

Tại sao người hâm mộ Việt Nam vốn chuộng lối đá tấn công, như ông Park nói là ai cũng muốn đội tuyển đá như Barcelona, nay lại điên cuồng cổ vũ đội nhà chơi một lối chơi phòng thủ chắc chắn hơn, thực dụng hơn?

Đó không phải chỉ vì chúng ta đang đối đầu với những đối thủ lớn. Đó cũng không phải là vì người Việt Nam quá háo một cái danh hiệu cho bóng đá nước nhà.

Đó là vì tròn hai mươi năm trước đây, Việt Nam có một trận thua cay đắng mà trong suốt hai mươi năm qua người Việt chưa bao giờ quên. Đó là trận thua rất ất ơ trước Singapore sau khi đã thắng Thái Lan, đối thủ truyền kiếp, một cách ngoạn mục.

Trước khi U23 Việt Nam làm nên những kỳ tích lần này, ký ức cuối cùng của tôi về đội tuyển chính là cái năm 1998 ấy.

Người Việt Nam lên mây rất nhanh. Thực tế dường như mới là cái chúng ta thiếu.

Chưa bao giờ tôi được thấy một Hà Nội vui ngập tràn từ nhà ra phố như cái đêm ngày 23/1/2018. Chưa bao giờ tôi được thấy Việt Nam lại chung nhau một niềm hạnh phúc vô bờ bến như thế. Xưa giờ người Việt Nam chỉ biết nói “vui như Tết” là hết cỡ, nhưng ngày hôm đó mọi người đã phải nói “vui hơn Tết”. Niềm vui của ngày hôm đó là một đỉnh cao mới của hạnh phúc mà người Việt không còn đủ lời để diễn tả.

Ngày hôm nay, chúng ta đứng trước một đối thủ vô cùng mạnh. Hà Nội đang xám màu mưa. Thường Châu vẫn lạnh và bất lợi. Việc của chúng ta là quyết thắng!

Chúc các chàng trai thật bình tĩnh, tỉnh táo, lì đòn, hỗ trợ lẫn nhau, và tự tin dứt điểm! Cứ bình tĩnh mà thắng!